Chết nhát!

Nhiều khi ngồi nghĩ thấy sao hai đứa nhà mình chúng có nhiều điểm giống mẹ thế, mà toàn những điểm đáng nhẽ ra không nên thừa hưởng. Ví dụ như NHÁT.

Chẳng biết trong mắt hai đứa, chúng đánh giá độ nhát của mẹ tới mức nào vì mẹ cũng chưa lần nào hỏi. Mẹ biết rất rõ cái bệnh nhát rất chi là không nên có nên mẹ cố gắng dũng cảm hết sức để chứng tỏ cho chúng biết là chả có cái gì đáng sợ cả. Thế nhưng hình như chẳng hiệu quả mấy vì Mẩu từ lúc bé tí, mặc dù mọi người đều tránh việc doạ nạt ma mãnh nhưng Mẩu vẫn nhát kinh khủng. Nhát đến nỗi mãi đến lớn đùng mới dám ngủ riêng. Còn Ổi cũng chả kém dù cho bố có ra sức thuyết phục là trên đời này chẳng bao giờ có ma. Tất cả những từ ma mà chúng nghe thấy được chẳng qua người ta gọi tắt tên một con chó là Tu ma…???

Mẹ cũng từng phỏng vấn hội phụ nữ xung quanh về nhát. Ví như nếu ở trong nhà một mình vào buổi tối/ đêm, mọi người sợ gì?. Rất ít người tỏ ra chẳng sợ gì còn lại hầu hết chị em đều có nỗi sợ của họ. Mà phần lớn là họ thường sợ lúc ở nhà một mình như thế mà có trộm đột nhập….

Thế ra có mẹ là thiểu số, vì trong trường hợp ấy mẹ chẳng bao giờ nghĩ đến trộm, mà toàn nghĩ đến ma, mặc dù chẳng bao giờ biết ma nó mô tê thế nào. Nói tóm lại là mẹ sợ cái vô hình 😦

Cái sợ của mẹ, âm thầm mẹ chịu, cũng cố gắng không thể hiện, ít ra là trước mặt các con. Thế nhưng tối hôm qua mẹ bị một vố ê chề thê thảm 😦

Như thường lệ, ăn cơm xong là mẹ cắp đít lên nhà, để lại chiến trường cho hai bố con. Ổi cũng thường lên cùng mẹ để hai mẹ con còn ngồi vào bàn học. Hôm qua Ổi còn cố nán lại chơi với anh. Mẹ sau một hồi loay hoay vệ sinh răng miệng thì trở vào phòng. Tự nhiên cứ nghe thấy tiếng lục cục, lọc cọc… cứ nghĩ do mình vừa va vào bàn hay giường nên nó phát ra tiếng động đó nên thử huých lại. Nhưng mấy thứ này chắc như đinh đóng cột nên chả có tiếng nào cả, thử lại đến hai lần vẫn không có hiệu quả trong khi tiếng động lạ kia vẫn tiếp tục…

Bắt đầu thấy chợn chợn, nhưng bụng vẫn bảo dạ: bình tĩnh, bình tĩnh… thế nhưng không thể bình tĩnh được nữa rồi vì trong phòng rõ ràng có một mình mình. Nhìn quanh không phát hiện ra cái gì, nhìn cửa sổ thì tối om om… bủn rủn hết chân tay, ba chân bốn cẳng phi một mạch xuống chiếu nghỉ tầng 2, hốt hoảng gọi “anh T ơi, lên đây, nhanh lên !!!!!!”.

Bố thấy giọng mẹ gấp gáp hốt hoảng tưởng có chuyện gì vội lao lên. Mẹ mồm lắp bắp ” có tiếng gì trong phòng í” 😥

Bố vào phòng nhìn quanh, mẹ thì ra sức mô tả, bố ra sức tìm kiếm ngó nghiên. Đến khi mở cửa tủ ra thì… cô con gái nấp sau cánh tủ miệng cười toe toét!

Thế là chao ôi, bố con chúng lăn lộn ra cười hô hố ha há …. xong chán thì lao xuống nhà tường thuật. Mẹ bị một vố lố to mà lại do chính con gái doạ. Mẹ cứ ra sức chữa cháy với con gái rằng mẹ tưởng thằng trộm nó đột nhập vào nhà mình đấy chứ….

Cười phụ hoạ với bố con chúng xong cũng tự thấy xí hổ quá. Ai đời ngần này tuổi đầu rồi mà vẫn còn bị trẻ con dọa ma.

Thôi, đành chữa thẹn bằng cái bánh cuộn nho khô mới làm bữa trước. Bánh này dễ ăn lắm đấy 😀

Công thức hẹn ngày mai nhé 😀

Advertisements

Nhà tôi có chàng trai 19

Chàng thanh niên nhà tôi đã tròn 19, bước sang tuổi hai mươi đã mấy hôm nay rồi.

Chàng thanh niên lộc ngộc nhất nhà!

Lâu nay nói chuyện với anh, mẹ cứ phải nghểnh cổ lên. Anh có cái thói, cứ nói chuyện với mẹ là đi đi lại lại. Mẹ thì vừa phải nghểnh cổ, đầu phải xoay xoay theo hướng anh đi. Có bữa bực quá mẹ quát: ” con đứng yên nói chuyện với mẹ được không?, chóng cả mặt!”

Cái áo khoác anh chọn khiến mẹ ngạc nhiên. Thấy anh trong bộ đồ mới lạ mắt, Ổi hớt hải gọi mẹ sang xem. Mẹ cũng phải trố mắt, buột mồm khen anh “đẹp trai thế!”

Những cây nến trên bánh đã dày chi chít. Nhưng dù có là bao nhiêu cây nến đi nữa thì có lẽ chiếc bánh ngày sinh nhật cho anh sẽ vẫn không thay đổi, vẫn là chiếc bánh cho con trẻ với những gì gắn với tuổi thơ anh.

Chiếc bánh năm nay có Lego, thứ đồ chơi theo anh đến tận bây giờ.

Một đoạn trong phim Indiana Jones bằng Lego được dựng lên trên bánh:

Bố con nhà Indiana Jones xâm nhập vào trại địch, tình huống có vẻ như đang gay cấn

Henry Jones (bố) và hình ảnh tiến sỹ Jones (con) tay cầm roi da và chiếc mũ không bao giờ rời khỏi đầu:

Hai bố con nhà Indian Jones thoát khỏi vòng địch bằngchiếc xe máy này( trong phim là xe ba bánh nhưng ở bộ lego này không hiểu sao họ chỉ làm 2 bánh). Đây là pha rượt đuổi vô cùng ngoạn mục, gây ấn tượng mạnh mẽ bởi cái mạo hiểm nhưng cũng không kém phần hài hước của hai bố con

Các nhân vật trên bánh:

Bạn Ổi là trợ thủ đắc lực cho mẹ trong việc lựa Lego và lắp đặt lên bánh. Khi chiếc bánh hoàn thành, Ổi vô cùng thích thú

Kè kè bên chiếc bánh đợi anh về:

Có lẽ chưa năm nào quà sinh nhật cho anh lại không có bộ lego. Năm nay cũng vậy. Bên cạnh món quà rất người lớn vẫn là mấy chú lego tí hin do chính Ổi chọn cho anh.

Món quà người lớn cho anh là cái ống dài dài này:

Còn quà truyền thống là mấy chú này:

Buổi trưa, cả nhà dành trận địa cho lũ bạn anh. Một đám lộc ngộc hơn mười anh mà chả có một cô con gái nào.

Thực đơn cho các anh gồm một giỏ đầy Puff Pastry cuộn thịt nguội; bánh Pizza bò, gà, thịt nguội; một nồi miến gà và cuối cùng là một chiếc bánh ice cream cake. Thế mà các anh đánh hết veo không còn để lại dấu vết gì. May mà mẹ mang trước cho Ổi một suất không thì Ổi cũng chẳng còn gì mà ăn.

Chiếc bánh cho anh và các bạn thì mẹ làm trông người lớn hơn. Một chiếc ice cream cake gồm hai lớp kem vanilla và dâu tây

Chúc con trai tuổi mười chín đầy ắp niềm vui, sức khoẻ và nghị lực. Chúc cho tuổi mười chín với những ước mơ con sẽ thành hiện thực.

Cả nhà luôn bên con

Sinh nhật con, bảy tuổi

Trước ngày sinh nhật, Ổi ốm đến cả hơn tuần giời. Mẹ thì bận túi bụi, tất tả chạy đi chạy về. Cũng may trước sinh nhật hai ba hôm thì khoẻ hẳn. Còn mẹ vẫn đương độ bận. Thế nhưng kệ, đã tuyên bố rồi cứ đúng mùng 2 là nghỉ, muốn ra sao thì ra chứ nhất định sinh nhật con gái là phải nghỉ.

Tối hôm trước bố hì hụi thổi bóng, trang trí tới khuya. Sáng ra Ổi xuống nhà, mắt sáng rực lên vì ngạc nhiên, miệng thì cứ cười toe toét. Lại nhận được quà của bác thế là xúng xính diện đi học luôn, mặt mày hớn ha hớn hở suốt dọc đường vì sáng sớm hôm sinh nhật đã nhận được bao nhiêu là niềm vui.

Đưa con đi học, bố mẹ lên chợ hoa. Đã thành lệ, sinh nhật hai đứa là bố mẹ nghỉ phép, dành thời gian trang trí nhà cửa và làm cơm. Ổi có phần được ưu ái hơn, vì dù sao cũng là con gái nên ngày sinh nhật Ổi có cầu kỳ hơn. Nhà cửa được trang hoàng lung linh như ngày tết. Hoa, bóng đầy nhà…

Năm nay mẹ sẽ hoạ lại bức tranh của Ổi lên bánh. Cũng phải đắn đo mãi xem nên đạo lại bức nào cho vừa sức mẹ mà Ổi cũng phải thích. Cuối cùng, mẹ chọn bức này vì nó đặc trưng cho nét vẽ của Ổi suốt một thời gian dài:

Phần chép tranh của Ổi lên bánh là của bố và phần pha mầu cũng do bố chỉ đạo. Cũng phải loay hoay lắm mới cho ra được mầu tàm tạm giống vì kem bơ nó không trắng nên khi pha vào hơi bị lệch mầu so với dự kiến. Kem bơ khi để lạnh nó lên mầu hơn nên trông đậm đà hơn tranh của Ổi

Còn đây là gallery của Ổi:

Ổi đi học về nhìn thấy bánh thì vô cùng thích thú. Ríu rít khen mẹ vẽ giống thế!

Có lẽ lớn rồi nên Ổi ý thức sinh nhật của mình hơn. Năm nay là năm đầu tiên mà trong sinh nhật mình Ổi không dỗi lúc thổi nến. Mọi năm, cứ đến đoạn cao trào này là y như rằng sinh chuyện. Năm nay Ổi phấn khích và vui vẻ cả ngày

Năm nào đến ngày này cả nhà mình lại ôn lại cái thời khắc đón thành viên mới. Năm nay anh Mẩu lại bảo bảy năm rồi mà cứ như vừa mới. Anh nhớ lúc nhảy tráo gối làm trò cho mẹ cười khúc khích để một lúc sau là ngoáng ngoàng vào viện. Thời gian trôi thật nhanh. Mỗi ngày chúng mình lại yêu thương nhau nhiềuthêm. Con gái đến là món quà vô giá mà ông trời ban tặng.

Chúc cho con gái mẹ luôn khoẻ mạnh, ngoan ngoãn và xinh đẹp nhé

Cả nhà yêu con.

Vòng tay bé ơi, ôm chặt nhé

Con gái thích được ngồi xe máy với mẹ. Cũng có lẽ vì ít được đi như thế nên con gái thích.

Ngày cái vòng tay con còn chưa hết eo mẹ, mẹ con mình quàng nhau bằng cái địu vải, vừa đi vừa líu lô. Qua những đoạn đường quen thuộc, lại hỏi nhau những câu quen thuộc cốt để được nghe đi nghe lại câu con nói:”con thít đi xe máy với mẹ!” rồi ôm ghì lấy mẹ, với với hai bàn tay bé xíu cố ôm cho trọn vòng eo mẹ

Giờ cái vòng tay đã lớn, đã tự trèo tót lên xe rồi quàng tay ôm chặt lấy mẹ. Cái vòng tay bé xíu vừa khít eo. Mẹ thích cảm giác ấy, cảm giác thấy hơi ấm của con sau lưng, thấy cái tựa đầu nhè nhẹ…

Đưa tay nắm bàn tay con, lại phì cười với cái giọng đầy ra lệnh: “mẹ tập trung lái đi!”

Gió đông về se se lạnh. Hai mẹ con long dong trên phố. Trong vòng tay bé xíu, thấy ấm áp và yêu thương…

Vòng tay ơi, ôm chặt nhé!

Triển lãm ảnh

Chủ nhật rồi bố bận, ba mẹ con kéo nhau đến vườn hoa Quốc Tử Giám xem triển lãm ảnh Hà nội

Chủ đề rất đa dạng về Hà nội và con người Hà nội xưa và nay

Hai anh em lúc nào cũng xoắn với nhau như thế này này:

Chỉ tiếc là không phải ảnh nguyên bản. Ảnh được in lại trên một tấm bìa cứng nên mầu bị sai đi và cũng mất đẹp đi nhiều.

Ông bà mình ngày xưa đây:

Nhìn tầu điện, nhớ tiếng leng keng

Thời mà nhà nhà đi xe đạp. Bây giờ lại ước trên đường nhiều xe đạp hơn xe máy thì chắc Hà nội trông sẽ thanh bình hơn

Nhà cổ nhất Hà nội, 47 phố Hàng Bạc:

Cách nhau có một dậu cây:

Thích nhất cái ảnh này. Nửa bên này là cổng làng với gốc đa, hàng dậu , thiếu nữ áo dài đạp xe… Còn bên kia là một thế giới khác, một khu trung cư cao cấp. Ranh giới giữa cổ xưa và hiện đại chỉ qua cái hàng rào cây cao mấy chục phân

Cái cổng làng này không biết giờ có còn không nữa?

Hà nội nghìn năm

Khỏi phải nói mấy ngày nay Hà nội đông và náo nhiệt thế nào. Đường phố lung linh đèn hoa. Loa phát thanh vang vang từng con phố, băng rôn khẩu hiệu đầy đường rồi cờ bay phấp phới trong từng con ngõ nhỏ…

Người Hà nội đang náo nức chào đón ngày lễ nghìn năm.

Hay thật, mấy bữa trước còn dài mồm kêu, chỉ ở nhà xem ti vi chứ nhất định không ra đường chen lấn xô đẩy. Thế mà cuối cùng cũng không cưỡng được cái náo nhiệt của đường phố, tiếng đì đùng của pháo hoa cả tiếng những bài hát Hà nội xưa cứ văng vẳng…Thôi lại kéo nhau ra đường, chen nhau từng bước lên bờ hồ rồi lại lẽo đẽo đi về. Mấy tối nay, tối nào cũng thế.

Người quanh bờ hồ:

Trẻ con xúm xít bên hàng nặn tò he

Trên đường:


Ngồi cả trên nóc ôtô:

Em bé trên vai bố:

Hồ gươm, chưa bao nhiều mầu sắc đến thế. Đèn pha, đèn mầu đủ loại đan xen nhau

Lung linh mờ ảo:

Máy lớn máy nhỏ đua nhau chụp:

Tháp rùa cổ kính:

Cái ánh đèn này khiến cho tháp rùa trông rêu phong nhuốm mầu thời gian, rất hợp với nó. Chẳng bù trước kia người ta toàn dùng một thứ đèn mà ánh sáng phát ra khiến tháp rùa lại lung linh như pha lê

Pháo hoa trong đêm khai mạc:

Những bức ảnh trên đều do anh Mẩu chụp

Quà tặng

Cái cách em tặng quà khiến tôi bối rối và cảm động. Cầm món quà trên tay, tôi cứ ngắm nghía mãi. Nó đã đi xa ngần ấy chặng đường, gửi gắm cả cái tình của em trong đó. Thực tôi không biết nói gì.

Thêm cả bốn tuýp mầu nữa, em vẫn còn băn khoăn phân bua rằng còn thiếu cái này, cái nọ…

Nhận quà buổi sáng, chiều đi làm về tôi làm ngay chiếc bánh, tặng em…ngắm!

Tôi dùng kem tươi phủ bánh. Hoa quả xếp thành bông hoa đủ mầu sắc:

Cho đầy đặn, có bao nhiêu hoa quả trên bàn đặt cho hết lên bánh.

Một miếng tượng trưng, mời cả nhà lấy thảo:

Cám ơn em, cám ơn cả Oxi nhà em nữa nhé!