Bạn Ổi tròn 8 tuổi

Con gái càng lớn, mẹ con càng quấn quýt. Cứ thấy thấm thía câu người ta nói ” con gái là tuổi trẻ của mẹ kéo dài…”. Nhìn con, mẹ như thấy chính mình. Có những cái ở con giống mẹ đến kỳ lạ. Thói quen, sở thích và cả thói xấu… nhiều khi cứ nghĩ con là mẹ thu nhỏ.

Sáng hôm sinh nhật bố chở hai mẹ con lên chợ hoa, xong “điệu hổ ly sơn”, cho mẹ ở nhà làm bánh vì muốn dành cho Ổi một bất ngờ

Ổi vẫn còm thế cho dù mẹ có cố gắng thế nào. Có lẽ tại giống mẹ. Mẹ ngày nhỏ cũng khẳng khiu thế

Rõ là trốn học đi chơi. Bố bảo đi đến đâu cũng vắng hoe. Thì chỉ có mỗi Ổi mới được bố mẹ cho nghỉ học ngày sinh nhật. Mà không phải riêng Ổi, cả nhà mình cùng nghỉ 😀

Ổi thích mê thích mệt trò Angry bird. Trong nhà lủng củng những angry bird lớn bé đủ mầu cộng thêm đủ các phiên bản hình angry bird. Thế nên mong ước của Ổi là có cái bánh Angry Bird.

Mẹ chọn Fondant mặc dù chưa thử sức lần nào. Mẹ tìm kiếm nguyên liệu, công thức còn đâu giao hết cho bố nhào nặn.Cái bánh này mẹ chỉ có công làm cốt vì độ này thời gian của mẹ hơi hiếm, đứng dậy khỏi văn phòng trời đã tối thui, mệt rũ rượi. Thế là tối tối, chờ hai mẹ con đi ngủ, bố hì hụi dưới bếp với đống mầu và cục Fondant.

Mấy chú Angry này lần lượt ra đời:

Thực ra nhào fondant không khó. Cái khó là do thời tiết. Trời mà mưa ẩm thì không thể khô được. Bực mình, bố cháu cho vào tủ lạnh, thấy chúng khô ráo thì sướng quá nhưng đến khi bỏ ra ngoài ráp thì ôi thôi, chúng đổ mồ hôi nhễ nhại

cuối cùng thì cũng được một lũ angry bird nhiều như quân nguyên:

Phải mất của bố mấy tối mới hoàn thành xong. Có bữa mẹ xuống phụ bố. Lúc sau Ổi xuống thế là bố với mẹ cuống cà kê cất cất giấu giấu. Tưởng đã an toàn ai dè Ổi phát hiện ra một chú lăn trên bàn, thế là cô nàng la toáng lên làm bố mẹ nghệt hết cả mặt. Ổi bắt đầu bán tín bán nghi cứ tra hỏi mẹ có phải Ổi sẽ có bánh angry bird không?

Đoạn này mô phỏng các chú angry bird tấn công mấy chú lợn ăn cắp trứng:

Thêm một chiếc Cheese mouse vị chanh leo

Bạn Ổi nhận bánh vô cùng thích thú

Ba mẹ con

Cái tên Ổi bây giờ không còn đúng lắm nữa rồi. Bạn Ổi giờ không còn Ổi ương như trước nữa. Ổi rất ngoan ngoãn và nghe lời mẹ. Phải nói mẹ là tất cả trong Ổi, và với mẹ Ổi cũng thế. Chúng mình yêu thương nhau nhiều lắm…..

Còn bố thì khỏi phải nói, con gái là giời, chiều con vô đối!

Chúc con gái tròn 8 tuổi khoẻ mạnh, ngoan ngoãn và xinh đẹp!

Yêu con.

Học chấp nhận, không dễ

Con gái bắt gặp ánh mắt mẹ đăm chiêu, hỏi: “sao trông mẹ buồn thế?”

Nếu bảo không buồn là nói dối. Đến trĩu cả lòng nhưng mà vẫn không dám mở mồm than trách chỉ sợ lại làm bạn Ổi nổi đoá lên như lần nào.

Cái kiểu tự nhiên Ổi khoe rối rít điểm tốt là thể nào cũng có thêm một số điểm khác không tốt do mẹ tự khám phá ra. Chiều qua cũng thế, hỏi bạn í điểm thi Tiếng việt, bạn í ú ớ là mẹ đoán ra ngay. Ngoài điểm 10 không dính dáng đến bài thi, bạn í làm cho một loạt: 9; 8.5 và 8. Thế là thôi, tèo!. Học sinh giỏi thế là có cánh mà bay đi mất rồi 😦

Khi người ta không đạt được cái gì mình mong muốn thì người ta đổ tội, cho nhẹ lòng.

Là tội, thi gì mà thi sớm thế. Đầu tháng 5 mà đã thi xong rồi mà mãi đến 25 mới nghỉ hè. Bài ôn thì vẫn chưa ôn hết mà kiến thức lớp 2 thì thôi rồi là nhiều. Vừa học xong chương trình, quay lại đã quên. Giá mà trường cho dài thời gian ôn hơn nữa, chắc không đến nỗi. Giờ thi xong rồi, đến trường bắt đầu ôn!

Là tội, cô cho sẵn 3 bài tập làm văn về nhà phải học thuộc lòng. Bài thi là một trong 3 bài đó. Mẹ ghét cái kiểu ấy lắm, nhưng mà làm sao được, cô kiểm tra bài mà. Thế là mất mấy ngày Ổi dã họng ra học thuộc. Cái trò học thuộc gượng ép kiểu này với chúng cực khó. Sai một từ là quên tịt.

Bài thi là tả cây phượng, là một trong ba đề học thuộc. Thi về mẹ hí hửng hỏi con có viết như cô không, con hồn nhiên trả lời ” không, con TỰ VIẾT!”. Mẹ hiểu chuyện gì sẽ xẩy ra nhưng lại thấy vui vui. Đúng là muốn ép trẻ con cũng khó thật.

Gần đây người ta đăng nhiều những bài văn không bình thường của học sinh tiểu học. Rất ngô nghê và buồn cười. Nhưng mẹ thì cho rằng những bài văn tả đó là hoàn toàn bình thường và logic theo tư duy của một đứa trẻ. Người lớn mới là không bình thường khi nghĩ rằng trẻ cũng phải viết được những bài văn hay như người lớn. Và để cho “bình thường”, trẻ phải học thuộc các bài văn mẫu của người lớn!

Nói đi nói lại thì với số điểm đó, bạn Ổi sẽ không được học sinh giỏi. Mẹ thì vẫn buồn, nhưng Ổi thì, chả liên quan. Giống nhà mình nó thế, chả đứa nào cay cú gì cái chuyện được thua .

Còn mẹ, mẹ buồn về cái gì nhỉ?. Sức bạn Ổi thực ra chỉ đến thế. Tại “con gà tức nhau tiếng gáy”. Trong lớp nhiều bạn học sinh giỏi thế, Ổi thì không. Đợt 1/6 là đợt phát thưởng cho các cháu ở công ty. Các bạn được, Ổi thì không.

Cay hết sống mũi!

Hoá ra vấn đề chính là mẹ cay sống mũi. Thế mới hiểu tâm trạng của bác N. Làm hiệu trưởng mà con thi trượt. Đợt ấy bác N như rồ như dại. Mẹ cực lực phản đối cái kiểu bác chỉ sợ đồng nghiệp dè bửu soi mói, với lại mất mặt với quân lính…

Bác N bảo, nói với cô một tiếng. Không, không đời nào!. Ổi thế nào, mẹ chấp nhận thế ấy. Giờ, còn tí ti buồn. Mai sẽ hết.

Mẹ vẫn đang trên con đường học chấp nhận.

—-

Ngoài dự kiến, bạn Ổi vẫn được học sinh giỏi!

Nghe cô đọc kết quả học tập, mẹ giật cả mình. Cả trường có 90% học sinh giỏi, lớp Ổi là 91%, không có học sinh trung bình. Thế nên, dù muốn hay không bạn Ổi vẫn nghiễm nhiên được đẩy đít lên thành Học sinh giỏi.

Mùa hoa nở

Bẵng đi đến hơn năm trời mấy mẹ con không bén mảng tới cái nhà vườn, cách nhà “những” hơn chục cây số. Tại đông thì rét quá, hạ thì nóng còn xuân thì nhớp nháp…. Cái khu vườn thiếu người chăm sóc, cây cối um tùm, nghĩ chẳng có gì hấp dẫn nên dăm lần bảy lượt bố có gạ vào cũng lờ tịt.

Cho đến chủ nhật rồi mới nhận ra rằng mình đã bỏ qua bao thứ đẹp đẽ trong vườn suốt thời gian qua.

Cái cổng sắt nặng chịch vừa mở ra là cả mẹ cả con cùng tròn xoe mắt. Ôi chao ôi là hoa, hoa đủ mầu sắc từ trên cao tới là là mặt đất. Cây lá thì xanh rì tươi tốt. Còn cả hương nữa chứ. Hương từ các loài hoa quyện lại, ngào ngạt, ngây ngất….

Tháng ba, mùa hoa bưởi. Suýt nữa thì mấy mẹ con để lỡ mất một mùa hoa bưởi. Bưởi giờ đang rụng hoa và bắt đầu đậu trái. vẫn còn vớt vát được những chùm bông trắng thế này:

Xoắn xuýt bên cây bưởi để hít hà mùi hương còn sót lại. Chợt nhớ những lời thơ tình tứ ” Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối….” hương hoa bưởi có lẽ thành hương của nỗi nhớ sau bài thơ đẹp đó.

Đương đong đưa với mấy vần thơ, giật mình nhớ còn ký bột sắn thiếu mùi hoa bưởi, thế là phũ phàng về thực tại, vạch vòi đám lá, làm một túi đầy, đắc ý được mẻ bột đượm mùi hoa bưởi.

Con gái thì bảo “con hái về làm kỷ niệm”!. Lúc mang hoa về nhà, mẹ đổ tọt vào túi bột, con gái hét :”con đã bảo là con hái làm kỷ niệm cơ mà!”

Cái cây này trước còn bé xíu, giờ vào đã thành bụi tướng như đống rơm, chi chít những hoa:

Bụi Đỗ quyên đơn. Mình đặc biệt thích mầu đỗ quyên này:

hoa cúc dại:

Hoa tím liti mọc lẫn đám vẩy ốc:

Hoa gì, ngồi mãi chẳng nhớ ra tên:

Rực rỡ trong nắng:

Hoa me đất tim tím trên nền lá xanh rì. Một thảm xanh tím cực kỳ đáng yêu:

Tầm xuân buông khắp hàng rào, rồi lơ lửng trên đầu. Những chùm bông mỏng manh, đung đưa trong nắng. Không thể có một mầu hồng nào hoàn hảo hơn thế:

Hai mẹ con làm điệu bên gốc liễu:

Tình củm chưa:

Phũ phàng những vết chân chim! nhìn mấy cái ảnh này xong, tự thề từ giờ trở đi nhất định không cười! Chống chỉ định cười!

Những chùm liễu đỏ buông lửng lơ như chùm pháo tết:

Ngồi có giống nhau không? Ổi bảo “hai mẹ con sinh đôi!”

Chán rồi đi hái rau. Ngải cứu tốt như rừng:

Thành quả của Ổi đây:

Chủ nhật tiếp theo, con trai kéo cả một lũ bạn vào. Tranh thủ mùa hoa nở.

Sản phẩm ngày tết

Đĩa bánh mứt homemade mời khách khứa trong mấy ngày tết. Bố bảo, trừ có hạt bí ra thì nhà mình không phải mua thứ gì. Mà kể cả bánh trái có được cho biếu, dù ngon đến mấy cũngkhông được bày ra

Cái đĩa này được khách khứa rất hứng thú. Cũng có lẽ việc tự làm các món bánh mứt ngày tết bây giờ trở nên quá xa lạ.

Ngày cuối cùng hoàn tất, thì người ngợm cũng dã dời. Mất ba hôm liền từ sáng đến khuya. Làm cho nhà mình, rồi làm đi biếu… Tối đến đau hết mình mẩy mới ngẫm có lẽ người ta đúng khi chọn cách vào siêu thị hơn là lọ mọ sớm khuya như mình.

Thế nhưng quả thực, khi nhìn thấy thành phẩm của mình, thấy mọi người xuýt xoa, ăn chán rồi lại đòi mang về thì bao nhiêu cái mệt nhọc là tan biến. Năm nay mấy món này đều thành công cả. Mứt đậu và bánh lưỡi mèo phải làm bổ xung thêm mấy lần mới đủ.

Bạn Ổi năm nay lăng xăng tết lắm. Thế mới hiểu trẻ con thích tết đến nhường nào. Bạn í phân việc cho từng người, rất chi tiết! bạn í nhớ hết những tết trước nhà có gì, ai làm gì nên năm nay bạn í ra tay chỉ đạo. Kể cả việc ai tặng gì cho bạn và bạn sẽ tặng quà gì cho ai….

Đêm giao thừa, cả nhà rung rinh cảm động vì nhận được quà của bạn Ổi. Bạn í viết thiếp chúc mừng cho từng người kèm theo một bao lì xì đỏ!.

Bánh cho đêm giao thừa làm theo hướng dẫn của bạn Trà Mi trên VTV2. Mẹ chọn bánh này vì bạn Ổi sẽ giúp mẹ trang trí và viết lời chúc. Bánh trở nên ý nghĩa hơn

Đây là công sức một buổi chiều của hai mẹ con:

Được những chiếc bánh xinh xinh đầy ý nghĩa như thế này:

Còn đây là Mẫu Ổi đang uốn éo trước cành đào

Hoa ngày tết

Bánh sinh nhật

Tháng rồi làm bánh lu bu. Bao nhiêu là sinh nhật dồn lại vào mấy tháng cuối năm, lại còn bánh lễ tết… Tối nay còn một cái bánh mừng kỷ niệm ngày cưới của bạn. Đến giờ tay đánh trứng đã bại cả ra, lại thấy cần em KA đến nhường nào.

Cái bánh bắt hoa hồng cho sinh nhật mình:

Nhà mình không thích ăn kem bơ nên việc bắt hoa hồng bằng whipping là rất khó. Loay hoay một hồi thì cũng ra được mấy cái gọi là bông thế này:

Ban đầu định làm cái nơ mầu tím hay lam cho nó đầm. Đến khi pha mầu thì nó cứ sang mầu khác, không ưng ý, thành ra cả nơ lẫn hoa mầu hồng tất, cho nó teen 😀

Bánh cho sinh nhật ông. Bánh làm vội vì đi họp lớp cấp ba dịp 25 năm đến chiều muộn mới về. Bánh làm nhanh, trang trí nhanh cho kịp:

Bánh chiffon cam và nho, vắt vội vài sợi kem, tuyên bố kiểu bánh mới nó thế 😀

Yule log cake

Tối Noel có thêm một chiếc bánh gốc cây, là gốc cây trắng cho khác mọi năm:

Gốc cây phủ whipping, thân cuộn whipping trộn đào và mơ nên rất thơm ngon . Bánh được hưởng ứng nhiệt tình. Đặc biệt là bạn Ổi, xơi hết một miếng to đùng 😀

Buổi tối Noel đã rất vui vẻ. Người lớn được bữa gặp gỡ tám thả cửa. Trẻ con sau khi đánh chén xong cũng rút vào chơi với nhau đến khuya mới giải tán

Cánh buồm đỏ thắm

Chủ đề nhà bánh năm nay hướng về biển. Nghe có vẻ lạnh lẽo nhưng vì biển là nơi nhà mình thích. Càng những hôm lạnh giá, bạn Ổi càng ước nhanh đến mùa hè để bạn Ổi được… mặc áo cộc tay, và đặc biệt là được ra biển. Thế nên cái ý tưởng biển cũng xuất phát từ cái niềm ao ước của bạn Ổi, một làng chài bên biển đón Giáng sinh

Năm nay khởi động nhà bánh muộn hơn mọi năm. Cuối cùng, sau ba đêm thức khuya tới 2h sáng, với sự giúp đỡ đắc lực của bố, lăng xăng phó nháy của anh và hì hụi của Ổi, làng chài với cây đèn biển cũng hoàn thành. Tối hôm qua, khi ngôi làng ven biển đã hoàn tất, cả nhà ngồi quây quần trong tiếng nhạc giáng sinh, trong ánh đèn đỏ ấm áp, ngắm nhìn dân cư làng chài , cảm giác như thấy mình trong những nhân vật tí hon, hân hoan đón một mùa Giáng Sinh an lành…

Cánh buồm đỏ thắm:

Cái ý tưởng về con thuyền neo bên bờ biển là ý tưởng phát sinh của bố. Trong tất cả các công đoạn thì khó nhất là việc ghép con thuyền. Các mảng thuyền ghép xong lại đổ… mình bố hì hụi…. Khi thấy cánh buồm dựng lên, mẹ rất thích, cái mầu đỏ cánh buồm làm nổi bật không gian tuyết trắng, làm ấm áp hơn lên cái lạnh giá đêm giáng sinh.

Cây đèn biển có nàng tiên cá và người gác đèn:

Đèn sáng trong đêm:

Bên hông nhà, ông già Noel đến:

Bên cửa sổ bạn Ổi với mẹ đang trang trí cây thông:

Buổi tối Giáng sinh nhộn nhịp:

Cái anh Gingerman đen đen tựa bên thuyền, Ổi bảo là anh Mẩu. Vì anh suốt ngày bên biển nên mới đen xì thế kia. Còn cái ông tựa gốc cây thông (cho khỏi đổ) là bố

Toàn cảnh ngôi nhà bên biển với cánh buồm đỏ thắm và ngọn hải đăng:

Giáng sinh đang đến, chúc tất cả mọi người một Giáng Sinh an lành, một năm mới đầy niềm vui, sức khoẻ và hạnh phúc!

Chết nhát!

Nhiều khi ngồi nghĩ thấy sao hai đứa nhà mình chúng có nhiều điểm giống mẹ thế, mà toàn những điểm đáng nhẽ ra không nên thừa hưởng. Ví dụ như NHÁT.

Chẳng biết trong mắt hai đứa, chúng đánh giá độ nhát của mẹ tới mức nào vì mẹ cũng chưa lần nào hỏi. Mẹ biết rất rõ cái bệnh nhát rất chi là không nên có nên mẹ cố gắng dũng cảm hết sức để chứng tỏ cho chúng biết là chả có cái gì đáng sợ cả. Thế nhưng hình như chẳng hiệu quả mấy vì Mẩu từ lúc bé tí, mặc dù mọi người đều tránh việc doạ nạt ma mãnh nhưng Mẩu vẫn nhát kinh khủng. Nhát đến nỗi mãi đến lớn đùng mới dám ngủ riêng. Còn Ổi cũng chả kém dù cho bố có ra sức thuyết phục là trên đời này chẳng bao giờ có ma. Tất cả những từ ma mà chúng nghe thấy được chẳng qua người ta gọi tắt tên một con chó là Tu ma…???

Mẹ cũng từng phỏng vấn hội phụ nữ xung quanh về nhát. Ví như nếu ở trong nhà một mình vào buổi tối/ đêm, mọi người sợ gì?. Rất ít người tỏ ra chẳng sợ gì còn lại hầu hết chị em đều có nỗi sợ của họ. Mà phần lớn là họ thường sợ lúc ở nhà một mình như thế mà có trộm đột nhập….

Thế ra có mẹ là thiểu số, vì trong trường hợp ấy mẹ chẳng bao giờ nghĩ đến trộm, mà toàn nghĩ đến ma, mặc dù chẳng bao giờ biết ma nó mô tê thế nào. Nói tóm lại là mẹ sợ cái vô hình 😦

Cái sợ của mẹ, âm thầm mẹ chịu, cũng cố gắng không thể hiện, ít ra là trước mặt các con. Thế nhưng tối hôm qua mẹ bị một vố ê chề thê thảm 😦

Như thường lệ, ăn cơm xong là mẹ cắp đít lên nhà, để lại chiến trường cho hai bố con. Ổi cũng thường lên cùng mẹ để hai mẹ con còn ngồi vào bàn học. Hôm qua Ổi còn cố nán lại chơi với anh. Mẹ sau một hồi loay hoay vệ sinh răng miệng thì trở vào phòng. Tự nhiên cứ nghe thấy tiếng lục cục, lọc cọc… cứ nghĩ do mình vừa va vào bàn hay giường nên nó phát ra tiếng động đó nên thử huých lại. Nhưng mấy thứ này chắc như đinh đóng cột nên chả có tiếng nào cả, thử lại đến hai lần vẫn không có hiệu quả trong khi tiếng động lạ kia vẫn tiếp tục…

Bắt đầu thấy chợn chợn, nhưng bụng vẫn bảo dạ: bình tĩnh, bình tĩnh… thế nhưng không thể bình tĩnh được nữa rồi vì trong phòng rõ ràng có một mình mình. Nhìn quanh không phát hiện ra cái gì, nhìn cửa sổ thì tối om om… bủn rủn hết chân tay, ba chân bốn cẳng phi một mạch xuống chiếu nghỉ tầng 2, hốt hoảng gọi “anh T ơi, lên đây, nhanh lên !!!!!!”.

Bố thấy giọng mẹ gấp gáp hốt hoảng tưởng có chuyện gì vội lao lên. Mẹ mồm lắp bắp ” có tiếng gì trong phòng í” 😥

Bố vào phòng nhìn quanh, mẹ thì ra sức mô tả, bố ra sức tìm kiếm ngó nghiên. Đến khi mở cửa tủ ra thì… cô con gái nấp sau cánh tủ miệng cười toe toét!

Thế là chao ôi, bố con chúng lăn lộn ra cười hô hố ha há …. xong chán thì lao xuống nhà tường thuật. Mẹ bị một vố lố to mà lại do chính con gái doạ. Mẹ cứ ra sức chữa cháy với con gái rằng mẹ tưởng thằng trộm nó đột nhập vào nhà mình đấy chứ….

Cười phụ hoạ với bố con chúng xong cũng tự thấy xí hổ quá. Ai đời ngần này tuổi đầu rồi mà vẫn còn bị trẻ con dọa ma.

Thôi, đành chữa thẹn bằng cái bánh cuộn nho khô mới làm bữa trước. Bánh này dễ ăn lắm đấy 😀

Công thức hẹn ngày mai nhé 😀

Nhà tôi có chàng trai 19

Chàng thanh niên nhà tôi đã tròn 19, bước sang tuổi hai mươi đã mấy hôm nay rồi.

Chàng thanh niên lộc ngộc nhất nhà!

Lâu nay nói chuyện với anh, mẹ cứ phải nghểnh cổ lên. Anh có cái thói, cứ nói chuyện với mẹ là đi đi lại lại. Mẹ thì vừa phải nghểnh cổ, đầu phải xoay xoay theo hướng anh đi. Có bữa bực quá mẹ quát: ” con đứng yên nói chuyện với mẹ được không?, chóng cả mặt!”

Cái áo khoác anh chọn khiến mẹ ngạc nhiên. Thấy anh trong bộ đồ mới lạ mắt, Ổi hớt hải gọi mẹ sang xem. Mẹ cũng phải trố mắt, buột mồm khen anh “đẹp trai thế!”

Những cây nến trên bánh đã dày chi chít. Nhưng dù có là bao nhiêu cây nến đi nữa thì có lẽ chiếc bánh ngày sinh nhật cho anh sẽ vẫn không thay đổi, vẫn là chiếc bánh cho con trẻ với những gì gắn với tuổi thơ anh.

Chiếc bánh năm nay có Lego, thứ đồ chơi theo anh đến tận bây giờ.

Một đoạn trong phim Indiana Jones bằng Lego được dựng lên trên bánh:

Bố con nhà Indiana Jones xâm nhập vào trại địch, tình huống có vẻ như đang gay cấn

Henry Jones (bố) và hình ảnh tiến sỹ Jones (con) tay cầm roi da và chiếc mũ không bao giờ rời khỏi đầu:

Hai bố con nhà Indian Jones thoát khỏi vòng địch bằngchiếc xe máy này( trong phim là xe ba bánh nhưng ở bộ lego này không hiểu sao họ chỉ làm 2 bánh). Đây là pha rượt đuổi vô cùng ngoạn mục, gây ấn tượng mạnh mẽ bởi cái mạo hiểm nhưng cũng không kém phần hài hước của hai bố con

Các nhân vật trên bánh:

Bạn Ổi là trợ thủ đắc lực cho mẹ trong việc lựa Lego và lắp đặt lên bánh. Khi chiếc bánh hoàn thành, Ổi vô cùng thích thú

Kè kè bên chiếc bánh đợi anh về:

Có lẽ chưa năm nào quà sinh nhật cho anh lại không có bộ lego. Năm nay cũng vậy. Bên cạnh món quà rất người lớn vẫn là mấy chú lego tí hin do chính Ổi chọn cho anh.

Món quà người lớn cho anh là cái ống dài dài này:

Còn quà truyền thống là mấy chú này:

Buổi trưa, cả nhà dành trận địa cho lũ bạn anh. Một đám lộc ngộc hơn mười anh mà chả có một cô con gái nào.

Thực đơn cho các anh gồm một giỏ đầy Puff Pastry cuộn thịt nguội; bánh Pizza bò, gà, thịt nguội; một nồi miến gà và cuối cùng là một chiếc bánh ice cream cake. Thế mà các anh đánh hết veo không còn để lại dấu vết gì. May mà mẹ mang trước cho Ổi một suất không thì Ổi cũng chẳng còn gì mà ăn.

Chiếc bánh cho anh và các bạn thì mẹ làm trông người lớn hơn. Một chiếc ice cream cake gồm hai lớp kem vanilla và dâu tây

Chúc con trai tuổi mười chín đầy ắp niềm vui, sức khoẻ và nghị lực. Chúc cho tuổi mười chín với những ước mơ con sẽ thành hiện thực.

Cả nhà luôn bên con

Sinh nhật con, bảy tuổi

Trước ngày sinh nhật, Ổi ốm đến cả hơn tuần giời. Mẹ thì bận túi bụi, tất tả chạy đi chạy về. Cũng may trước sinh nhật hai ba hôm thì khoẻ hẳn. Còn mẹ vẫn đương độ bận. Thế nhưng kệ, đã tuyên bố rồi cứ đúng mùng 2 là nghỉ, muốn ra sao thì ra chứ nhất định sinh nhật con gái là phải nghỉ.

Tối hôm trước bố hì hụi thổi bóng, trang trí tới khuya. Sáng ra Ổi xuống nhà, mắt sáng rực lên vì ngạc nhiên, miệng thì cứ cười toe toét. Lại nhận được quà của bác thế là xúng xính diện đi học luôn, mặt mày hớn ha hớn hở suốt dọc đường vì sáng sớm hôm sinh nhật đã nhận được bao nhiêu là niềm vui.

Đưa con đi học, bố mẹ lên chợ hoa. Đã thành lệ, sinh nhật hai đứa là bố mẹ nghỉ phép, dành thời gian trang trí nhà cửa và làm cơm. Ổi có phần được ưu ái hơn, vì dù sao cũng là con gái nên ngày sinh nhật Ổi có cầu kỳ hơn. Nhà cửa được trang hoàng lung linh như ngày tết. Hoa, bóng đầy nhà…

Năm nay mẹ sẽ hoạ lại bức tranh của Ổi lên bánh. Cũng phải đắn đo mãi xem nên đạo lại bức nào cho vừa sức mẹ mà Ổi cũng phải thích. Cuối cùng, mẹ chọn bức này vì nó đặc trưng cho nét vẽ của Ổi suốt một thời gian dài:

Phần chép tranh của Ổi lên bánh là của bố và phần pha mầu cũng do bố chỉ đạo. Cũng phải loay hoay lắm mới cho ra được mầu tàm tạm giống vì kem bơ nó không trắng nên khi pha vào hơi bị lệch mầu so với dự kiến. Kem bơ khi để lạnh nó lên mầu hơn nên trông đậm đà hơn tranh của Ổi

Còn đây là gallery của Ổi:

Ổi đi học về nhìn thấy bánh thì vô cùng thích thú. Ríu rít khen mẹ vẽ giống thế!

Có lẽ lớn rồi nên Ổi ý thức sinh nhật của mình hơn. Năm nay là năm đầu tiên mà trong sinh nhật mình Ổi không dỗi lúc thổi nến. Mọi năm, cứ đến đoạn cao trào này là y như rằng sinh chuyện. Năm nay Ổi phấn khích và vui vẻ cả ngày

Năm nào đến ngày này cả nhà mình lại ôn lại cái thời khắc đón thành viên mới. Năm nay anh Mẩu lại bảo bảy năm rồi mà cứ như vừa mới. Anh nhớ lúc nhảy tráo gối làm trò cho mẹ cười khúc khích để một lúc sau là ngoáng ngoàng vào viện. Thời gian trôi thật nhanh. Mỗi ngày chúng mình lại yêu thương nhau nhiềuthêm. Con gái đến là món quà vô giá mà ông trời ban tặng.

Chúc cho con gái mẹ luôn khoẻ mạnh, ngoan ngoãn và xinh đẹp nhé

Cả nhà yêu con.