Sến

Một tuần và hai ngày. Tóm lại là 9 ngày.

Cảm giác vắng vẻ, trống trải. Cái phòng của anh tự nhiên thấy rộng thế.

Mẹ, sáng mở mắt sang mở cửa phòng anh ngắm nghía, chiều về ngó….

Quần áo từ bữa đó phơi mẹ vẫn để nguyên. Đi lên đi xuống không quên nắm một cái….

Quàng cái áo vào ghế trong phòng như thể anh vẫn ở nhà, cho gần.

Cũng may mấy bữa nay tối tối chát chít ầm ĩ, cũng thấy đỡ hơn. Ổi cũng bớt nhớ anh hơn.

Chỉ có bữa cơm. Mấy ngày đầu cứ đến bữa Ổi lại lải nhải “buồn quá, chán quá….” sắp bát vẫn thêm cho anh một cái

Tối muộn nghe tiếng cạch cửa, vẫn giật mình nghĩ anh về…

Nhưng mà,

Cái tội của mẹ cứ thể này thảm nào nuôi mãi anh chả lớn. Một tuần xa nhà đã hỏi ” mẹ, khi nào con được về?” với ” 3 tháng nghỉ mùa xuân cho con về hay bố mẹ sang đây…”

Nghe mà nẫu cả ruột.

Tối hôm qua làm cơm mời cậu sinh viên thực tập giúp anh có chỗ ở tạm trước khi vào dorm. Ngồi nghe cậu ta kể chuyện về cuộc sống và những chuyến đi của cậu mà thèm. Cứ một mình mà đi khắp nơi trên thế giới. Khả năng thích ứng và tự lập của tụi tây thật là tốt.

—-
Phải làm thế nào để mẹ đỡ “bám” Ổi bây giờ nhỉ?. Chứ cứ thế này thì Ổi sẽ là phiên bản tiếp theo của anh mất thôi

Advertisements

Khóa học cấp tốc

Khoảng một tháng nữa thì mẹ cho anh đi “ở riêng”. Cho đến lúc này mẹ mới cuống cuồng mở lớp cấp tốc trang bị cho anh các kỹ năng cơ bản để sinh tồn nơi anh sắp sống trong 2 năm tới.

Quả thật, Anh làm mẹ choáng váng với kiến thức bếp núc của Anh. Nhiều phen khiến mẹ bán bất tỉnh, kiểu Anh xuống bếp xăng xái hỏi “mẹ đang rán măng à?”. Phải mất vài giây sau mẹ mới chớp được mắt và định vị được hai hàm, thều thào hỏi “thế thực con không biết thế nào là rán, thế nào là xào”?.

Bài học đầu tiên là cách cầm dao. Anh hồn nhiên gọt cái thứ trên tay anh theo chiều thuận của các bạn….tây!
Peel

Nhưng mà nó NGƯỢC mắt với mẹ!

Thế là tập gọt. Mẹ chưa từng thấy ai cầm con dao mà nó lại ngượng ngùng và lóng ngóng như Anh. Hóa ra từ khi sinh ra tới giờ Anh dường như chưa có cơ hội chơi với dao, cũng chưa ai bảo anh phải làm việc gì có liên quan tới dao. Thế nên giờ Anh cầm dao mà cứ khăng khăng đòi làm đứt tay mình.

Mẹ thấy mẹ…sai rồi 😦

Giá mà cái bếp nhà mình nó có camera thì chiều hôm qua mẹ đã có được một đoạn tư liệu cực quý.

Anh, tập gym chăm chỉ, ngực cũng đô ra và tay cũng có tý cơ bắp. Ấy thế mà khi Anh giáng con dao xuống thì tự nhiên lực bay biến đâu mất. Miếng gà chả mảy may sứt mẻ. Sau một hồi luyện tập thì lực đã lên nhưng mà …nguy hiểm quá!. Rõ anh ngắm một nơi mà khi phang xuống nó lại đi một nẻo, chả liên quan gì đến con gà.

Lệnh cấm: tay không được giữ gà trong lúc chặt!
Chat thit ga

Chả hy vọng cao lương mỹ vị gì, chỉ mong anh tự nấu được những món cơ bản có thể chất đầy cái bụng rỗng. Đại loại trứng các món, luộc các món và canh các món…

Thế mà một buổi trưa Anh gọi mẹ hỏi” Mẹ ơi ở nhà còn cái gì ăn không, con làm trứng với thịt hỏng rồi”
Mẹ: “khồng, món trứng thì sao hỏng được, cứ chín là ok”.
Đến khi về nhà thì đúng là đến trứng cũng hỏng thật. Chả biết con làm thế nào mà có khô và dai danh dách.

Chiều chiều bếp nhà mình nhốn nháo. Mẹ dạy anh, em cũng bon chen. Thôi thì dạy cả đôi để khi em lớn mẹ không phải thú nhận câu:

Mẹ sai rồi 😦

*. Ảnh minh họa lấy từ internet

Mứt đậu trắng

Nhiều bạn hỏi công thức mứt đậu. Khổ nỗi, năm ngoái làm xong chẳng chịu ghi lại công thức nên chưa trả lời được. Tối qua làm thử lại để hôm nay up lên cho các bạn:

Công thức:

Đậu tươi: 500g
Đường trắng: 300g
Đường Icing: khoảng 100g

Cách làm:

– Luộc cho đậu bở. Luộc lửa vừa và tránh đảo khỏi nát hột đậu
– ướp đường 2-3 tiếng
– Cho lên bếp sên lửa nhỏ. Tránh đảo nhiều. Chỉ cần nhấc chảo/nồi đáy rộng, nghiêng đi nghiêng lại cho đều
– Khi thấy hạt đậu bám đường thì đổ ra khay. Lúc này đậu vẫn còn ướt
– Trải ra khay, sấy nhiệt độ thấp nhất (nhà mình thường để khay mứt trên nóc lò trong khi đang nướng bánh gì đó)
– Cho hạt đậu bám đường đẹp mà không bị ngọt quá, rắc đường icing, trộn đều

Thành phẩm: mứt bám áo, khô

Mẻ hôm qua chưa kịp chup, lấy lại mẻ năm ngoái cho có khí thế

Bạn Ổi tròn 8 tuổi

Con gái càng lớn, mẹ con càng quấn quýt. Cứ thấy thấm thía câu người ta nói ” con gái là tuổi trẻ của mẹ kéo dài…”. Nhìn con, mẹ như thấy chính mình. Có những cái ở con giống mẹ đến kỳ lạ. Thói quen, sở thích và cả thói xấu… nhiều khi cứ nghĩ con là mẹ thu nhỏ.

Sáng hôm sinh nhật bố chở hai mẹ con lên chợ hoa, xong “điệu hổ ly sơn”, cho mẹ ở nhà làm bánh vì muốn dành cho Ổi một bất ngờ

Ổi vẫn còm thế cho dù mẹ có cố gắng thế nào. Có lẽ tại giống mẹ. Mẹ ngày nhỏ cũng khẳng khiu thế

Rõ là trốn học đi chơi. Bố bảo đi đến đâu cũng vắng hoe. Thì chỉ có mỗi Ổi mới được bố mẹ cho nghỉ học ngày sinh nhật. Mà không phải riêng Ổi, cả nhà mình cùng nghỉ 😀

Ổi thích mê thích mệt trò Angry bird. Trong nhà lủng củng những angry bird lớn bé đủ mầu cộng thêm đủ các phiên bản hình angry bird. Thế nên mong ước của Ổi là có cái bánh Angry Bird.

Mẹ chọn Fondant mặc dù chưa thử sức lần nào. Mẹ tìm kiếm nguyên liệu, công thức còn đâu giao hết cho bố nhào nặn.Cái bánh này mẹ chỉ có công làm cốt vì độ này thời gian của mẹ hơi hiếm, đứng dậy khỏi văn phòng trời đã tối thui, mệt rũ rượi. Thế là tối tối, chờ hai mẹ con đi ngủ, bố hì hụi dưới bếp với đống mầu và cục Fondant.

Mấy chú Angry này lần lượt ra đời:

Thực ra nhào fondant không khó. Cái khó là do thời tiết. Trời mà mưa ẩm thì không thể khô được. Bực mình, bố cháu cho vào tủ lạnh, thấy chúng khô ráo thì sướng quá nhưng đến khi bỏ ra ngoài ráp thì ôi thôi, chúng đổ mồ hôi nhễ nhại

cuối cùng thì cũng được một lũ angry bird nhiều như quân nguyên:

Phải mất của bố mấy tối mới hoàn thành xong. Có bữa mẹ xuống phụ bố. Lúc sau Ổi xuống thế là bố với mẹ cuống cà kê cất cất giấu giấu. Tưởng đã an toàn ai dè Ổi phát hiện ra một chú lăn trên bàn, thế là cô nàng la toáng lên làm bố mẹ nghệt hết cả mặt. Ổi bắt đầu bán tín bán nghi cứ tra hỏi mẹ có phải Ổi sẽ có bánh angry bird không?

Đoạn này mô phỏng các chú angry bird tấn công mấy chú lợn ăn cắp trứng:

Thêm một chiếc Cheese mouse vị chanh leo

Bạn Ổi nhận bánh vô cùng thích thú

Ba mẹ con

Cái tên Ổi bây giờ không còn đúng lắm nữa rồi. Bạn Ổi giờ không còn Ổi ương như trước nữa. Ổi rất ngoan ngoãn và nghe lời mẹ. Phải nói mẹ là tất cả trong Ổi, và với mẹ Ổi cũng thế. Chúng mình yêu thương nhau nhiều lắm…..

Còn bố thì khỏi phải nói, con gái là giời, chiều con vô đối!

Chúc con gái tròn 8 tuổi khoẻ mạnh, ngoan ngoãn và xinh đẹp!

Yêu con.

Học chấp nhận, không dễ

Con gái bắt gặp ánh mắt mẹ đăm chiêu, hỏi: “sao trông mẹ buồn thế?”

Nếu bảo không buồn là nói dối. Đến trĩu cả lòng nhưng mà vẫn không dám mở mồm than trách chỉ sợ lại làm bạn Ổi nổi đoá lên như lần nào.

Cái kiểu tự nhiên Ổi khoe rối rít điểm tốt là thể nào cũng có thêm một số điểm khác không tốt do mẹ tự khám phá ra. Chiều qua cũng thế, hỏi bạn í điểm thi Tiếng việt, bạn í ú ớ là mẹ đoán ra ngay. Ngoài điểm 10 không dính dáng đến bài thi, bạn í làm cho một loạt: 9; 8.5 và 8. Thế là thôi, tèo!. Học sinh giỏi thế là có cánh mà bay đi mất rồi 😦

Khi người ta không đạt được cái gì mình mong muốn thì người ta đổ tội, cho nhẹ lòng.

Là tội, thi gì mà thi sớm thế. Đầu tháng 5 mà đã thi xong rồi mà mãi đến 25 mới nghỉ hè. Bài ôn thì vẫn chưa ôn hết mà kiến thức lớp 2 thì thôi rồi là nhiều. Vừa học xong chương trình, quay lại đã quên. Giá mà trường cho dài thời gian ôn hơn nữa, chắc không đến nỗi. Giờ thi xong rồi, đến trường bắt đầu ôn!

Là tội, cô cho sẵn 3 bài tập làm văn về nhà phải học thuộc lòng. Bài thi là một trong 3 bài đó. Mẹ ghét cái kiểu ấy lắm, nhưng mà làm sao được, cô kiểm tra bài mà. Thế là mất mấy ngày Ổi dã họng ra học thuộc. Cái trò học thuộc gượng ép kiểu này với chúng cực khó. Sai một từ là quên tịt.

Bài thi là tả cây phượng, là một trong ba đề học thuộc. Thi về mẹ hí hửng hỏi con có viết như cô không, con hồn nhiên trả lời ” không, con TỰ VIẾT!”. Mẹ hiểu chuyện gì sẽ xẩy ra nhưng lại thấy vui vui. Đúng là muốn ép trẻ con cũng khó thật.

Gần đây người ta đăng nhiều những bài văn không bình thường của học sinh tiểu học. Rất ngô nghê và buồn cười. Nhưng mẹ thì cho rằng những bài văn tả đó là hoàn toàn bình thường và logic theo tư duy của một đứa trẻ. Người lớn mới là không bình thường khi nghĩ rằng trẻ cũng phải viết được những bài văn hay như người lớn. Và để cho “bình thường”, trẻ phải học thuộc các bài văn mẫu của người lớn!

Nói đi nói lại thì với số điểm đó, bạn Ổi sẽ không được học sinh giỏi. Mẹ thì vẫn buồn, nhưng Ổi thì, chả liên quan. Giống nhà mình nó thế, chả đứa nào cay cú gì cái chuyện được thua .

Còn mẹ, mẹ buồn về cái gì nhỉ?. Sức bạn Ổi thực ra chỉ đến thế. Tại “con gà tức nhau tiếng gáy”. Trong lớp nhiều bạn học sinh giỏi thế, Ổi thì không. Đợt 1/6 là đợt phát thưởng cho các cháu ở công ty. Các bạn được, Ổi thì không.

Cay hết sống mũi!

Hoá ra vấn đề chính là mẹ cay sống mũi. Thế mới hiểu tâm trạng của bác N. Làm hiệu trưởng mà con thi trượt. Đợt ấy bác N như rồ như dại. Mẹ cực lực phản đối cái kiểu bác chỉ sợ đồng nghiệp dè bửu soi mói, với lại mất mặt với quân lính…

Bác N bảo, nói với cô một tiếng. Không, không đời nào!. Ổi thế nào, mẹ chấp nhận thế ấy. Giờ, còn tí ti buồn. Mai sẽ hết.

Mẹ vẫn đang trên con đường học chấp nhận.

—-

Ngoài dự kiến, bạn Ổi vẫn được học sinh giỏi!

Nghe cô đọc kết quả học tập, mẹ giật cả mình. Cả trường có 90% học sinh giỏi, lớp Ổi là 91%, không có học sinh trung bình. Thế nên, dù muốn hay không bạn Ổi vẫn nghiễm nhiên được đẩy đít lên thành Học sinh giỏi.

Mùa hoa nở

Bẵng đi đến hơn năm trời mấy mẹ con không bén mảng tới cái nhà vườn, cách nhà “những” hơn chục cây số. Tại đông thì rét quá, hạ thì nóng còn xuân thì nhớp nháp…. Cái khu vườn thiếu người chăm sóc, cây cối um tùm, nghĩ chẳng có gì hấp dẫn nên dăm lần bảy lượt bố có gạ vào cũng lờ tịt.

Cho đến chủ nhật rồi mới nhận ra rằng mình đã bỏ qua bao thứ đẹp đẽ trong vườn suốt thời gian qua.

Cái cổng sắt nặng chịch vừa mở ra là cả mẹ cả con cùng tròn xoe mắt. Ôi chao ôi là hoa, hoa đủ mầu sắc từ trên cao tới là là mặt đất. Cây lá thì xanh rì tươi tốt. Còn cả hương nữa chứ. Hương từ các loài hoa quyện lại, ngào ngạt, ngây ngất….

Tháng ba, mùa hoa bưởi. Suýt nữa thì mấy mẹ con để lỡ mất một mùa hoa bưởi. Bưởi giờ đang rụng hoa và bắt đầu đậu trái. vẫn còn vớt vát được những chùm bông trắng thế này:

Xoắn xuýt bên cây bưởi để hít hà mùi hương còn sót lại. Chợt nhớ những lời thơ tình tứ ” Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối….” hương hoa bưởi có lẽ thành hương của nỗi nhớ sau bài thơ đẹp đó.

Đương đong đưa với mấy vần thơ, giật mình nhớ còn ký bột sắn thiếu mùi hoa bưởi, thế là phũ phàng về thực tại, vạch vòi đám lá, làm một túi đầy, đắc ý được mẻ bột đượm mùi hoa bưởi.

Con gái thì bảo “con hái về làm kỷ niệm”!. Lúc mang hoa về nhà, mẹ đổ tọt vào túi bột, con gái hét :”con đã bảo là con hái làm kỷ niệm cơ mà!”

Cái cây này trước còn bé xíu, giờ vào đã thành bụi tướng như đống rơm, chi chít những hoa:

Bụi Đỗ quyên đơn. Mình đặc biệt thích mầu đỗ quyên này:

hoa cúc dại:

Hoa tím liti mọc lẫn đám vẩy ốc:

Hoa gì, ngồi mãi chẳng nhớ ra tên:

Rực rỡ trong nắng:

Hoa me đất tim tím trên nền lá xanh rì. Một thảm xanh tím cực kỳ đáng yêu:

Tầm xuân buông khắp hàng rào, rồi lơ lửng trên đầu. Những chùm bông mỏng manh, đung đưa trong nắng. Không thể có một mầu hồng nào hoàn hảo hơn thế:

Hai mẹ con làm điệu bên gốc liễu:

Tình củm chưa:

Phũ phàng những vết chân chim! nhìn mấy cái ảnh này xong, tự thề từ giờ trở đi nhất định không cười! Chống chỉ định cười!

Những chùm liễu đỏ buông lửng lơ như chùm pháo tết:

Ngồi có giống nhau không? Ổi bảo “hai mẹ con sinh đôi!”

Chán rồi đi hái rau. Ngải cứu tốt như rừng:

Thành quả của Ổi đây:

Chủ nhật tiếp theo, con trai kéo cả một lũ bạn vào. Tranh thủ mùa hoa nở.

Sản phẩm ngày tết

Đĩa bánh mứt homemade mời khách khứa trong mấy ngày tết. Bố bảo, trừ có hạt bí ra thì nhà mình không phải mua thứ gì. Mà kể cả bánh trái có được cho biếu, dù ngon đến mấy cũngkhông được bày ra

Cái đĩa này được khách khứa rất hứng thú. Cũng có lẽ việc tự làm các món bánh mứt ngày tết bây giờ trở nên quá xa lạ.

Ngày cuối cùng hoàn tất, thì người ngợm cũng dã dời. Mất ba hôm liền từ sáng đến khuya. Làm cho nhà mình, rồi làm đi biếu… Tối đến đau hết mình mẩy mới ngẫm có lẽ người ta đúng khi chọn cách vào siêu thị hơn là lọ mọ sớm khuya như mình.

Thế nhưng quả thực, khi nhìn thấy thành phẩm của mình, thấy mọi người xuýt xoa, ăn chán rồi lại đòi mang về thì bao nhiêu cái mệt nhọc là tan biến. Năm nay mấy món này đều thành công cả. Mứt đậu và bánh lưỡi mèo phải làm bổ xung thêm mấy lần mới đủ.

Bạn Ổi năm nay lăng xăng tết lắm. Thế mới hiểu trẻ con thích tết đến nhường nào. Bạn í phân việc cho từng người, rất chi tiết! bạn í nhớ hết những tết trước nhà có gì, ai làm gì nên năm nay bạn í ra tay chỉ đạo. Kể cả việc ai tặng gì cho bạn và bạn sẽ tặng quà gì cho ai….

Đêm giao thừa, cả nhà rung rinh cảm động vì nhận được quà của bạn Ổi. Bạn í viết thiếp chúc mừng cho từng người kèm theo một bao lì xì đỏ!.

Bánh cho đêm giao thừa làm theo hướng dẫn của bạn Trà Mi trên VTV2. Mẹ chọn bánh này vì bạn Ổi sẽ giúp mẹ trang trí và viết lời chúc. Bánh trở nên ý nghĩa hơn

Đây là công sức một buổi chiều của hai mẹ con:

Được những chiếc bánh xinh xinh đầy ý nghĩa như thế này:

Còn đây là Mẫu Ổi đang uốn éo trước cành đào

Hoa ngày tết