Mùa hoa sữa

hoasua3
-Ảnh sư tầm-

Nó đến tự khi nào chẳng biết, chỉ tới khi tình cờ bắt gặp một cơn gió nhẹ thoảng theo mùi hương vô cùng nhẹ nhàng tinh tế mới nhận ra rằng nó đã về. Cái đặc trưng của mùa thu Hà nội mà ai đi xa cũng nhớ. Người Hà nội mỗi độ thu về lại ngóng cái mùi hương rất thu đó. Nó cứ nhẹ nhàng và lãng mạn làm sao ấy. Có cảm giác như khi đi giữa phố Hà nội với cái mùi hương nhẹ quyện trong gió, với làn sương bảng lảng và với cái se se lành lạnh man mát sẽ khiến lòng người ta dịu lại, buộc người ta phải nghĩ đến nó và cảm nhận nó. Đúng là “thu quyến rũ” như lời nhà thơ nào đã nói.

Ban đầu là những nụ hoa e ấp mà bình thường chẳng thể nhận ra, hương của những nụ e ấp đó chỉ đủ thoảng chút hương trong không khí, thoáng ẩn, thoáng hiện. Thế rồi rất nhanh, chỉ vài tối chẳng ra đường đã thấy khác, từng chùm hoa trắng lộ ra khỏi tán lá xanh rì. Hoa sữa, có phải nó có mầu trắng như sữa?. Rồi đến chính độ thì chúng đua ra từng chùm như pháo hoa trên đầu khiến người ta cứ phải ngửa mặt lên trời mà ngắm. Lúc này thì hương đã đặc lắm rồi. Nó quyện lại, sánh trong không khí, len lỏi vào từng ngõ ngách. Chỉ cần ở trong nhà, mở hết cửa sổ ra là có thể nằm “khểnh” mà đón nó được. Rồi đến lúc hoa rụng. Từng cái sao li ti rụng trắng hè, lấp lánh trong ánh đèn đường. Nó báo hiệu mùa hoa sắp tàn. Hương bắt đầu dịu đi nhưng vẫn còn đẹp bởi cái thảm sao li ti với chùm hoa còn trắng trên đầu.

Mùa hoa sữa, mùa của hoài niệm. Năm nào cũng ngóng mùa hoa sữa. Có những năm hoa mất mùa, đi giữa hàng phố Nguyễn Du mà chẳng cảm nhận được gì. Chỉ còn cái se se lành lạnh với làn sương lờ mờ mà không thấy mùi hoa sữa. Buồn và tiếc nuối vô cùng. Hàng cây vẫn đó, vẫn đẹp mà hoa sữa đâu rồi?:o. Có lẽ nó đã quá già để đơm những chùm bông trắng muốt.

nguyendu
-Ảnh sưu tầm-

Một trong hai cô bạn thân được hội lớp đặt cho cái tên “Hương Sữa”. Cho đến mãi sau này mình mới nhận ra rằng “sữa” ở đây là vì cô ấy mũm mĩm và trắng như sữa. Khổ thân cô bạn vì suốt thời đi học mình cứ ấm ức ghen tị vì bạn được gắn với cái tên hoa mình yêu thích. Ba đứa hay đạp xe lang thang vào mùa hoa sữa ngắm hoa nở và thưởng thức mùi hương. Mỗi năm phát hiện ra một cây mới nở nhưng vẫn yêu thích nhất cái đường Nguyễn Du, nơi tập trung nhiều hoa nhất và nhiều cây đẹp nhất. Mỗi lần lượn ở Nguyễn Du trong đầu tự nhiên ước, giá nhà mình ở gần đây để được tận hưởng hàng ngày cái mùi hương hoa quyễn rũ. Sao người ta không biết một điều là hãy ước khi mùa hoa sữa đến. Bởi vì vài năm sau đó, một anh chàng trong xóm nhỏ gần đó đem lời tán tỉnh. Rồi những năm sau, dạo trên phố Hoa sữa không phải là với hai cô bạn thân mà với anh chàng nhà ở gần đường Hoa Sữa. Thế là hai đứa hâm lại tiếp tục bay bay cùng mùa hoa sữa. Rồi những chùm hoa chàng hái tặng nàng, rồi những tối đạp xe chỉ để xem ở đâu hoa đẹp nhất. Cũng may mình không ước thêm ở con đường nào nữa. Rồi vài năm sau đó anh chành nhà gần đường Hoa sữa rước mình về để khỏi hàng năm cứ lang thang, hâm hâm ngửa đầu nhìn hoa sữa….

Tối qua mở cửa chợt thấy hương về, lại nhớ những mùa hoa sữa…

viết trong mùa hoa sữa năm 2008

Advertisements

Ký ức tuổi thơ 1

la2 – Ảnh sưu tầm-

Là thế hệ cuối của 6X, chỉ có ký ức của chiến tranh là còn lờ mờ, hư hư thực thực còn cái khốn khó thời bao cấp thì lĩnh đủ. Thế mà trong gia đình, mình vẫn được coi là người sướng nhất vì là con út và vẫn còn nhỏ. Vất vả dồn hết lên bố mẹ và anh chị.

Mẹ là người tham công tiếc việc. Nhà không biết có bao nhiêu mảnh ruộng rau muống, thế mà cứ hễ thấy một mảnh đất hoang nào là mẹ lại cùng bố ra khai hoang. Chỉ khổ anh và chị, ở cái tuổi còn ăn còn ngủ mà 3 giờ sáng đã bị hò dậy, mỗi người một đôi thùng quang gánh tới các bể phốt khu tập thể sinh viên gánh nước thải tưới rau. Chả thiếu gì lần mắt nhắm mắt mở ngã vấp tắm cùng nước thải. Ngày ấy chỉ có thứ duy nhất bón cây là nước phân, nước thải. Vất vả lắm mà rau vẫn cằn, chẳng tươi tốt nõn nà như bây giờ.

Vì ruộng nhiều nên ngày nào cũng có rau đem bán. Những hôm rau nhiều, mình mẹ bán không xuể, anh và chị mỗi người cắp một rổ, kẻ chạy lên Gò Đống đa, người về Ngã Tư Sở…Mẹ vất vả, chị cũng rất đảm đang. Chị là cánh tay phải của mẹ, cơm nước, lợn gà…Chị sau này cứ bảo lùn nhất nhà là vì gánh nước nhiều quá, lại kèm thêm ngày hai buổi gánh cám cho lợn. Chuồng lợn xa nhà mà trong chuồng bao giờ cũng vài con. Cái gánh cám cứ nặng trĩu trên đôi vai chị…

Rồi kiếm cái đun. Cái đun chủ yếu của các nhà là củi và lá khô. Thế là hằng ngày sau giờ học giờ làm là đua nhau đi quét lá. Cũng may trong cái trường Thuỷ Lợi rộng có quá nhiều cây để khai thác. Mẹ, chị mỗi người mỗi chổi, quét cho đầy đống lá trước sân. Bố với anh thì lo phần củi. Còn mình len men khai thác lá trước sân. Nhớ những ngày mưa bão. Sáng ra thấy lá rụng đầy, cành cây khô rụng mà mừng rú. Các nhà tranh nhau xí các khoảnh sân để gom lá….

Suốt tuổi thơ chẳng thấy chị chơi gì, lúc nào cũng thấy lúi húi trong bếp lo cơm, cám, lợn gà…còn mình thì chơi hoang dã. Anh say sưa với bóng đá quên giờ về, bị bố đánh vì rơi chìa khoá…

Bố có biệt tài đặt ống lươn. Mỗi đó lươn sáng bố đem về đầy ắp những con lươn vàng béo ngậy. Để ăn một chút còn đem bán. Anh có biệt danh sát cá, vì hễ anh tát cá ở chỗ nào là trúng chỗ đó. Ngày đó để có mẻ tôm cua rất dễ dàng, chỉ cần khoanh một vũng là có cá ăn. Đến tụi trẻ con như mình lúc đó, tự làm cần câu mà cũng câu được xin xít,cá cờ, rô don. Nói đến xin xít bây giờ chẳng đứa trẻ nào biết nhưng ngày ấy món cá cảnh của tụi trẻ như mình là xin xít và cá cờ thả trong ống bơ…

Thời buổi khốn khó mà nhà nhiều khách, bố mẹ bảo nhà mình như cái ga trung chuyển. Ai từ quê lên cũng lấy chỗ tạt qua. May mẹ đảm đang lắm nên chẳng thiếu cái ăn, lúc nào cũng dự trữ đầy gạo trong nhà phòng khi khách đến.

Bảo không giúp được gì suốt thời khốn khó cũng oan. Làm mà chơi, hằng ngày mình cùng lũ trẻ đua nhau lượm mẩu bánh mì và cơm thừa ở các dẫy nhà sinh viên về cho lợn. Ganh đua với nhau nên ham lắm. Nhất là cái việc xếp hàng mua thực phẩm thì hứng thú lắm, ăn thua lắm. Cứ mỗi tối thứ bảy là có mặt ở căng tin thật sớm. Nào gạch, nào rổ, nào chậu, thi nhau xếp hàng, canh chừng đứa ăn gian… Sáng ra dậy sớm xí chỗ cho mẹ mua hàng. Cứ mỗi khi thấy bóng xe thực phẩm về là phi như bay, chẳng mấy khi chịu xếp hàng sau. Mẹ đỡ nhất khoản này đấy.

Ký ức tầu hoả

Lần đầu tiên đi tầu hoả là năm 3 tuổi, bố mẹ cho về thăm quê nội ở Nghệ An. Lên tầu với một cái mụn mưng rất to, mẹ kể nó vỡ trên tầu đến khiếp, mình thì chả nhớ tí gì về vụ này, chỉ biết cái hậu quả của nó đến giờ vẫn còn nặng nề lắm. Một cái sẹo cực to, lõm cả một bên đùi. Cả thời con gái cứ hận mãi cái vết tích xất xí ấy. Mà giờ vẫn thế.

Cái ký ức đầu tiên được đi tầu hoả chỉ còn lại là nỗi ám ảnh mỗi lần tầu dừng nghỉ. Người cứ chen nhau mà xuống bằng cả cửa chính lẫn cửa…sổ vì thời gian dừng tầu có hạn, vừa phải để xả cái nhịn đã lâu, lại vừa phải bổ xung đồ ăn cho quãng đường còn lại…rồi lại chen nhau lên, rồi xô, rồi đẩy… nên cái con bé bé xíu 3 tuổi như mình lúc đó sợ lắm, chỉ sợ lạc mẹ, sợ lên nhầm toa hay lỡ tầu thì khốn. Nỗi ám ảnh cả trong giấc ngủ chập chờn cảnh bị bỏ lại sân ga…:cry:

tauhoa – Ảnh sưu tầm-

Không biết cái nỗi sợ tầu hoả có phải bắt đầu từ đây không nhưng nhiều chục năm sau đó mình không hề bước lên tầu hoả. Vài lần tiễn người nhà lên tầu, vẫn thấy được cảm giác cũ: ngột ngạt, căng thẳng, say say… rất khó chịu.

Lần thứ 2 lên tầu là khoảng năm 96-97 đi Sa Pa với chồng, suốt đêm không ngủ được vì tầu lắc lư và ồn kinh khủng. Sợ, nhưng chuyến đi thú vị nên không bị ám ảnh gì nhiều.

Lần thứ 3 là năm 2000, theo lũ bạn chồng đi Cửa Lò. Nhớ đời vì tầu, say tầu gần chết. Xuống tầu, mặt xanh như “đít nhái”, còn ngồi phục ở sân ga ậm oẹ mãi không thôi. Say đến nỗi nhất định không đi taxi tiếp đến của lò mà đi xe ôm. May mà lúc về lại đi ké được ôtô chứ về bằng tầu nữa thì không biết người mình thành cái con gì. Sau lần thứ 3 này thì chết khiếp, thề không bước lên cái tầu hoả thêm một lần nào nữa.