Câu cá

Lùa được lũ thành thị ngố tầu về nhà quê câu cá:

IMG_0872

Này là sâu mồi:

IMG_0849

Này là lọ mọ buông cần:

IMG_0852

Chờ đợi:

IMG_0870

Và chờ đợi:

IMG_0882

Khi đợi đã lâu mà kiên nhẫn đã cạn, thôi thì vừa câu cá vừa thưởng hoa vậy:

IMG_0936

IMG_0922

Rút cuộc thì cũng có một chú cắn câu, to tận bằng …ngón tay cái!

IMG_0848

Ổi là hăng hái nhất.

cauca

Còn đây là hương đồng gió nội này:

IMG_0877

IMG_0906

IMG_0879

IMG_0907

Advertisements

Vinh-Cửa lò 2

Chuyến đi này thuận lợi đủ mọi đường. Ao ước có một chuyến đi riêng dài ngày, thế là thực hiện được. Đi chơi trong tâm trạng cực kỳ phấn chấn vì con trai đỗ đại học. Qua hết rồi những vất vả, lo toan.

Thời tiết mát mẻ. Chẳng bù cho ngày hôm trước, tin bão đến, mưa mù mịt ở Vinh đã tưởng phải huỷ bỏ chuyến đi, đã cằn nhằn đen đỏ rồi cứ ngắm trời mà tiếc hùi hụi, thương cả con gái mong mỏi luôn mồm đòi ra biển

Cửa lò tháng 8 vắng vẻ sạch sẽ:

bienvang

Giã tràng xe cát lúc biển vắng người

congvo

Thích nhất là sáng sớm đi xem tôm cá trong những chiếc thuyền thúng vừa cập bãi. Mỗi hôm nhà mình làm một mẻ hải sản tươi rói ngay trên bờ, thú vị lắm

danh ca

Bé thì khỏi phải nói nhé, bì bõm suốt ngày. Chẳng bù cho những năm trước, đi biển mà có dám xuống biển đâu. Đến cát đi còn rón rén, thế mà năm nay thì quá tả. Thấy biển là lao xuống đòi thay đồ bơi đề bì bõm luôn

IMG_9083

Cửa lò bãi rộng mênh mông, cát lại mịn màng nên cô nàng chơi đùa thoả thích

IMG_9098

Chơi nhiều, chén hải sản cũng ác. Mà giờ phát hiện ra là toàn thích xài sang xịn. ăn ở là cũng phải theo tiêu chuẩn sao chứ không phải quán xá vớ vẩn nhé, dỗi đấy!

tam bien

Buổi tối, những chiếc thuyền thúng chong đèn chờ khách ra biển câu mực trông đẹp như tranh:

thuyenthung2

Tám mươi nghìn cho một tiếng câu mực. Đám thánh niên đi về câu được mấy con mực này. Lũ này mà luộc lên thì ôi thôi rỏ dãi:

thuyenthung

Cào ngao là việc của người già. Một buổi sáng được mẻ như thế này. Cũng kiếm được từ 30-50 nghìn. Nhà mình làm một mẻ. Bé nhằn đến chú cuối cùng mới thôi

cao ngao

Nghịch với biển mãi thì ra với rừng thông. Trời mát, gió vi vu, sóng biển rì rào, cảm giác cực kỳ thư giãn

IMG_9125

Lúc mới đến thì phán ở suốt tuần vì chẳng mấy khi có được một kỳ nghỉ riêng như thế này. Thế mà sau bốn ngày ăn chơi xả láng đã thấy nhớ nhà. Buồn cười thật, mà về thì lại quanh quẩn với những việc, những lo toan, những ca thán…

Dù sao cũng đã có một kỳ nghỉ tuyệt vời, tạm biệt nhé, cửa lò

IMG_9123

Mai Châu 26 tết

Tết năm nay thú vị nhất là được bám đuôi lên mạn Sơn La tìm đào. Ông anh họ lăn tăn vì chuyến đi kiểu “bụi” không biết sức “cô em già” có chịu được không?. Ok đi! đang háo hức lắm đây. Mùa này trên ấy chắc đẹp lắm, mà đã bao giờ được du ngoạn trong những ngày giáp tết thế này đâu.

Đường lên Mai Châu quanh co, quanh co. Bên vách núi, bên thung lũng, có khi là vực sâu thẳm. Bên những vách núi cao che khuất mặt trời, sương mây la đà. Còn vách núi chếch bên kia đổ vàng vạt nắng. Thấp thấp xa xa những ruộng bậc thang xanh mướt.

Là đi khám phá nên chưa có đích. Hễ đâu có tín hiệu của đào, mận là dừng. Điểm dừng đầu tiên là Mai Châu, qua chợ Mai Châu hơi thất vọng vì đào chán quá, cứ đưỡn như que củi, hoa thì bé li ti. Vác mấy cành này về thì thiên hạ cười thối mũi. Đi tiếp! sớm chán, vào bản Lác lang thang chơi tí, nhân tiện hỏi chuyện đào. Thì ra đây không phải là đất của đào mà phải ngược theo đường Sơn La, nơi có cái bản Mường í.

Bản Lác mùa này vắng vẻ:

maichau3

Đường lên Sơn La rầm rập ô tô mà cái nào cũng buộc đằng sau cơ man nào là đào. Sốt ruột, sốt ruột!. Thế này thì chúng nó khuân hết của mình à. Ba chục cây số mà lâu thế, chả thấy bóng cái rừng đào nào cả.

Mãi rồi cũng thấy bố con anh dân tộc bán mấy cành đào trơ. Cái cành to nhất tàm tạm được anh dân tộc cứ tha thiết mua đi tao bán rẻ cho. Hỏi vớt bao nhiêu mà không tin vào tai mình, cái cành bằng cả cái cây đào cổ thụ mà trăm rưởi!. Trố mắt nhìn nhau khen rẻ, nhưng mà chưa đạt yêu cầu. Đi tiếp!

Một cái bản nhỏ dưới thung lũng ven đường đẹp quá, mấy cái nhà sàn lúp xúp dưới tán cây gì trắng xoá trên đầu. Xuống xem!

man

vuonmai

Trố mắt nhìn cái con lợn dân tộc bị cùm cổ kiểu “tù khổ sai”, lăn tăn không hiểu phạm này án gì ghê thế. Hoá ra vì anh chàng này chuyên rúc rào vượt ngục ra ngoài phá.

vuonman

Đường xuống bản là hai hàng cây hoa trắng thân xù xì cổ quái. Cứ ngửa mặt lên mà nhìn. À hoá ra là mận. Hoa mận nở trắng. Đã có quả bằng đầu ngón tay trỏ. Dáng cành nào cũng đẹp. Dáng này mà là đào thì chít. Nhưng mận cũng vẫn đẹp!. Hỏi mấy anh dân tộc, sau một hồi léo nhéo hội ý bằng thứ tiếng mà xuôi nghe hiểu được chết liền, phán: NĂM CHỤC! Há, nếu mà được cười thì khéo phải lăn ra đất mà cười mất, thế mà cái mặt vẫn phải tỉnh bơ. Làm hai cành mà vẫn không quên được cái thói của bọn xuôi là mặc cả tí cho khỏi buồn mồm.

vuonmai4

Vất nhất là đẫn buộc lên xe. Chưa có kinh nghiệm nên dây mang không đủ và không đúng chủng loại. Loay hoay hơn tiếng đồng hồ mới chất lên được cái nóc mà anh tài vẫn nơm mớp sợ rơi.

Hứng vẫn còn dạt dào nên dù cơ số đã đủ nhưng vẫn đi tiếp xem cái tổ đào nó ở đâu. Càng đi mới biết đây toàn là thung lũng mận. Mùa mận chín lên đây thì sướng lắm. Mà cũng biết cái tổ rồi, năm sau thì lên thẳng đây nhé. Cuối cùng gặp cái chợ đào dân tộc. Cơ man nào là đào rừng.

chodao

Chiều lòng anh xã bằng một cành đào rừng dáng không đẹp nhưng đầy lộc, hoa và quả đào má đỏ.

daophai

Đây gọi là bắn tỉa từng cụm: mầu hoa trắng tinh khôi:

man2

Xoay tí cho nghệ:

man3

Cành mốc rêu phong, lộc đầy sức sống:

man4

Nhiều năm rồi bây giờ mới có lại được cái tết mà đào mận đầy nhà. Thú vị nhất là chuyến đi giáp tết, phá cái thông lệ quay cuồng của tết bằng chuyến đi chơi với chiến lợi phẩm đầy nhà góp phần cho một cái tết viên mãn

Mai Lĩnh tết 2009

Cả nhà kết thúc đợt nghỉ tết bằng một chuyến loanh quanh mạn Hà Tây, vãn cảnh chùa rồi về vườn Mai Lĩnh nhậu nhẹt.

Khổ cái thân già lại có con trai đầu lòng nên vừa chạm chân tới đất là lục lọi mọi thứ chuẩn bị bữa ăn. Trong khi con gái còn bận khám phá tìm tòi đám cây, đống sỏi còn con trai bận ngắm nghía, loạch xoạch với cái máy ảnh xong rồi bình thản leo lên cây thế này đây:

Trông có rởm đời không:

son2

Tết năm nay được nhiều người khen là đẹp giai

son

Anh trèo thì em cũng phải trèo. Không lên cao được thì ở dưới thấp:

mailinh4

Quả mũi họ Đỗ chẳng lẫn đi đâu được.
No say rồi thì mẹ cũng tí tởn với mấy bông hoa:

mailinh1

Với gốc cau già nứt nẻ đang bị bọn tầm gửi tấn công:

mailinh2

Quả lan đất già đen bóng anh vừa chộp:

mailinh

Mấy gốc đào trong vườn chả năm nào nở rộ, chỉ lác đác được vài bông:

mailinh3

Cuối cùng là thu hoạch ngải cứu về rán trứng.

Hải Dương 2008

Bác Thanh có mảnh đất ở Hải Dương, vừa mới xây nhà xong nên rủ nhà mình về ăn tân gia. Gì chứ đi chơi lại được ăn cỗ thì nhanh phải biết.

Cái làng nhà bác đẹp thật. Thoáng đãng, sạch sẽ, vẫn giữ được nét quê mặc dù đường ngõ giờ đã bê tông gần hết. ăn uống no say, rửng mỡ, chồng xách xe đạp chở vợ đi ngắm cảnh quanh làng một vòng, vừa đi vừa giới thiệu. Chồng chả thông tỏ nơi này mà. Trước kia còn nhỏ vẫn về nhà bác Liên chơi nên thạo lắm. Càng đi càng thấy đẹp. Có những đoạn đường còn nguyên gạch lát đường với những bức tường rào bằng gạch thô cũ kỹ mầu thời gian. Có gì quen quen, những hình ảnh của tuổi thơ, những lần về quê…Sực nhớ không biết hai đứa thôi đi xe đạp từ bao giờ nhỉ. Nhẩm tính đã 19 năm!:yikes:

Cái cổng nhà này có từ bao giờ nhỉ, chắc xưa lắm:

Bé thì thích vô cùng những vụ đi chơi như thế này:

Lẽo đẽo theo mấy anh đi khắp nơi trong làng

Sưởi nắng trên đống rơm. Chú này xấu tệ:

meo

Đây là hoa hồng nhà bác Thuý. Bụi hoa hồng to, nở chi chít hoa mà bông nào cũng to tướng như thế này này:

hoahong1

Bông cúc dại trong vườn:

cuc

Nhớ mãi chưa ra tên hoa này, Tứ quý phải không nhỉ?

tuquy

Côn Sơn

Đi Côn Sơn mấy lần mà chưa lần nào leo tới tận đỉnh, chỉ len men bên dưới. Lần này cũng chỉ lên tới sàn nhà Nguyễn Trãi thôi. Thực ra đâu có cần leo cao gì đâu, thư thả vừa đi vừa ngắm cảnh trong nắng, trong gió, trong cái se se lạnh của tháng cuối năm. Chốc chốc dừng lại, nghiêng ngả với cái máy ảnh, chộp những cây, những quả, những con côn trùng lơ đễnh…

Rất giống Đà lạt, cũng những rừng thông, thung lũng, cũng những hồ nước trong veo lăn tăn lấp lánh trong nắng. Rừng thông nên sạch, thoáng, trẻ con chạy chơi thoải mái mà nghịch cát, nhặt quả thông… có những đoạn đường mà giật mình tưởng đang đi trên con đường nào của Đà lạt. Hai bên đường thông cao vút, đường vắng quanh co điểm những bụi hoa đỏ giáng sinh, sạnh mà yên ả thanh bình…

Hoa cỏ bên đường:

Đẹp cả khi những cánh hoa đã rụng:

Chùm quả li ti:

Con ong chăm chỉ:

Chuồn chuồn trong nắng:

Ở đây nhiều ong với bướm lắm:

Nhiều nhất là những chú bướm này:

Suối nhỏ, nhiều bụi rậm nên Bé sợ. Bao giờ cũng thế, ban đầu là sợ, chỉ ròm thôi:

Xong rồi là chọc:

Rồi là thích, nằng nặc bắt bố cởi tất để lội suối. Đến đây thì lại gian nan vì chẳng chịu về:

Nghịch cát khiếp:

Õng ẹo với bố:

Hạ Long mùa đông

Lần đầu tiên ra biển vào mùa đông. May mắn vào hôm trời nắng, biển đẹp vô cùng.

Đi dạo trên Bến Đoan hóng nắng hóng gió, hóng cái cái trong trẻo với vị mặn mòi của biển. Cảm giác bình yên, thư giãn

Bến đoan đây, đẹp và yên ả:

Ngồi trong quán cafe, ngắm những con tàu đỗ gần xa. Thỉnh thoảng gặp chiếc thuyềm buồm qua lại. Cảm giác như tìm thấy một phần trong giấc mơ bấy lâu về ngôi nhà trên biển…

Núi Bài Thơ

Tầu đánh cá bên chân núi Bài Thơ

Lần đầu tiên được nhìn thấy những con mực tươi như thế này. Sao mắt nó cứ xanh lơ thế nhỉ?

Đống ốc thập cẩm, chẳng biết là ốc gì nữa