Sến

Một tuần và hai ngày. Tóm lại là 9 ngày.

Cảm giác vắng vẻ, trống trải. Cái phòng của anh tự nhiên thấy rộng thế.

Mẹ, sáng mở mắt sang mở cửa phòng anh ngắm nghía, chiều về ngó….

Quần áo từ bữa đó phơi mẹ vẫn để nguyên. Đi lên đi xuống không quên nắm một cái….

Quàng cái áo vào ghế trong phòng như thể anh vẫn ở nhà, cho gần.

Cũng may mấy bữa nay tối tối chát chít ầm ĩ, cũng thấy đỡ hơn. Ổi cũng bớt nhớ anh hơn.

Chỉ có bữa cơm. Mấy ngày đầu cứ đến bữa Ổi lại lải nhải “buồn quá, chán quá….” sắp bát vẫn thêm cho anh một cái

Tối muộn nghe tiếng cạch cửa, vẫn giật mình nghĩ anh về…

Nhưng mà,

Cái tội của mẹ cứ thể này thảm nào nuôi mãi anh chả lớn. Một tuần xa nhà đã hỏi ” mẹ, khi nào con được về?” với ” 3 tháng nghỉ mùa xuân cho con về hay bố mẹ sang đây…”

Nghe mà nẫu cả ruột.

Tối hôm qua làm cơm mời cậu sinh viên thực tập giúp anh có chỗ ở tạm trước khi vào dorm. Ngồi nghe cậu ta kể chuyện về cuộc sống và những chuyến đi của cậu mà thèm. Cứ một mình mà đi khắp nơi trên thế giới. Khả năng thích ứng và tự lập của tụi tây thật là tốt.

—-
Phải làm thế nào để mẹ đỡ “bám” Ổi bây giờ nhỉ?. Chứ cứ thế này thì Ổi sẽ là phiên bản tiếp theo của anh mất thôi

Advertisements

Mùa hoa nở

Bẵng đi đến hơn năm trời mấy mẹ con không bén mảng tới cái nhà vườn, cách nhà “những” hơn chục cây số. Tại đông thì rét quá, hạ thì nóng còn xuân thì nhớp nháp…. Cái khu vườn thiếu người chăm sóc, cây cối um tùm, nghĩ chẳng có gì hấp dẫn nên dăm lần bảy lượt bố có gạ vào cũng lờ tịt.

Cho đến chủ nhật rồi mới nhận ra rằng mình đã bỏ qua bao thứ đẹp đẽ trong vườn suốt thời gian qua.

Cái cổng sắt nặng chịch vừa mở ra là cả mẹ cả con cùng tròn xoe mắt. Ôi chao ôi là hoa, hoa đủ mầu sắc từ trên cao tới là là mặt đất. Cây lá thì xanh rì tươi tốt. Còn cả hương nữa chứ. Hương từ các loài hoa quyện lại, ngào ngạt, ngây ngất….

Tháng ba, mùa hoa bưởi. Suýt nữa thì mấy mẹ con để lỡ mất một mùa hoa bưởi. Bưởi giờ đang rụng hoa và bắt đầu đậu trái. vẫn còn vớt vát được những chùm bông trắng thế này:

Xoắn xuýt bên cây bưởi để hít hà mùi hương còn sót lại. Chợt nhớ những lời thơ tình tứ ” Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối….” hương hoa bưởi có lẽ thành hương của nỗi nhớ sau bài thơ đẹp đó.

Đương đong đưa với mấy vần thơ, giật mình nhớ còn ký bột sắn thiếu mùi hoa bưởi, thế là phũ phàng về thực tại, vạch vòi đám lá, làm một túi đầy, đắc ý được mẻ bột đượm mùi hoa bưởi.

Con gái thì bảo “con hái về làm kỷ niệm”!. Lúc mang hoa về nhà, mẹ đổ tọt vào túi bột, con gái hét :”con đã bảo là con hái làm kỷ niệm cơ mà!”

Cái cây này trước còn bé xíu, giờ vào đã thành bụi tướng như đống rơm, chi chít những hoa:

Bụi Đỗ quyên đơn. Mình đặc biệt thích mầu đỗ quyên này:

hoa cúc dại:

Hoa tím liti mọc lẫn đám vẩy ốc:

Hoa gì, ngồi mãi chẳng nhớ ra tên:

Rực rỡ trong nắng:

Hoa me đất tim tím trên nền lá xanh rì. Một thảm xanh tím cực kỳ đáng yêu:

Tầm xuân buông khắp hàng rào, rồi lơ lửng trên đầu. Những chùm bông mỏng manh, đung đưa trong nắng. Không thể có một mầu hồng nào hoàn hảo hơn thế:

Hai mẹ con làm điệu bên gốc liễu:

Tình củm chưa:

Phũ phàng những vết chân chim! nhìn mấy cái ảnh này xong, tự thề từ giờ trở đi nhất định không cười! Chống chỉ định cười!

Những chùm liễu đỏ buông lửng lơ như chùm pháo tết:

Ngồi có giống nhau không? Ổi bảo “hai mẹ con sinh đôi!”

Chán rồi đi hái rau. Ngải cứu tốt như rừng:

Thành quả của Ổi đây:

Chủ nhật tiếp theo, con trai kéo cả một lũ bạn vào. Tranh thủ mùa hoa nở.

Chết nhát!

Nhiều khi ngồi nghĩ thấy sao hai đứa nhà mình chúng có nhiều điểm giống mẹ thế, mà toàn những điểm đáng nhẽ ra không nên thừa hưởng. Ví dụ như NHÁT.

Chẳng biết trong mắt hai đứa, chúng đánh giá độ nhát của mẹ tới mức nào vì mẹ cũng chưa lần nào hỏi. Mẹ biết rất rõ cái bệnh nhát rất chi là không nên có nên mẹ cố gắng dũng cảm hết sức để chứng tỏ cho chúng biết là chả có cái gì đáng sợ cả. Thế nhưng hình như chẳng hiệu quả mấy vì Mẩu từ lúc bé tí, mặc dù mọi người đều tránh việc doạ nạt ma mãnh nhưng Mẩu vẫn nhát kinh khủng. Nhát đến nỗi mãi đến lớn đùng mới dám ngủ riêng. Còn Ổi cũng chả kém dù cho bố có ra sức thuyết phục là trên đời này chẳng bao giờ có ma. Tất cả những từ ma mà chúng nghe thấy được chẳng qua người ta gọi tắt tên một con chó là Tu ma…???

Mẹ cũng từng phỏng vấn hội phụ nữ xung quanh về nhát. Ví như nếu ở trong nhà một mình vào buổi tối/ đêm, mọi người sợ gì?. Rất ít người tỏ ra chẳng sợ gì còn lại hầu hết chị em đều có nỗi sợ của họ. Mà phần lớn là họ thường sợ lúc ở nhà một mình như thế mà có trộm đột nhập….

Thế ra có mẹ là thiểu số, vì trong trường hợp ấy mẹ chẳng bao giờ nghĩ đến trộm, mà toàn nghĩ đến ma, mặc dù chẳng bao giờ biết ma nó mô tê thế nào. Nói tóm lại là mẹ sợ cái vô hình 😦

Cái sợ của mẹ, âm thầm mẹ chịu, cũng cố gắng không thể hiện, ít ra là trước mặt các con. Thế nhưng tối hôm qua mẹ bị một vố ê chề thê thảm 😦

Như thường lệ, ăn cơm xong là mẹ cắp đít lên nhà, để lại chiến trường cho hai bố con. Ổi cũng thường lên cùng mẹ để hai mẹ con còn ngồi vào bàn học. Hôm qua Ổi còn cố nán lại chơi với anh. Mẹ sau một hồi loay hoay vệ sinh răng miệng thì trở vào phòng. Tự nhiên cứ nghe thấy tiếng lục cục, lọc cọc… cứ nghĩ do mình vừa va vào bàn hay giường nên nó phát ra tiếng động đó nên thử huých lại. Nhưng mấy thứ này chắc như đinh đóng cột nên chả có tiếng nào cả, thử lại đến hai lần vẫn không có hiệu quả trong khi tiếng động lạ kia vẫn tiếp tục…

Bắt đầu thấy chợn chợn, nhưng bụng vẫn bảo dạ: bình tĩnh, bình tĩnh… thế nhưng không thể bình tĩnh được nữa rồi vì trong phòng rõ ràng có một mình mình. Nhìn quanh không phát hiện ra cái gì, nhìn cửa sổ thì tối om om… bủn rủn hết chân tay, ba chân bốn cẳng phi một mạch xuống chiếu nghỉ tầng 2, hốt hoảng gọi “anh T ơi, lên đây, nhanh lên !!!!!!”.

Bố thấy giọng mẹ gấp gáp hốt hoảng tưởng có chuyện gì vội lao lên. Mẹ mồm lắp bắp ” có tiếng gì trong phòng í” 😥

Bố vào phòng nhìn quanh, mẹ thì ra sức mô tả, bố ra sức tìm kiếm ngó nghiên. Đến khi mở cửa tủ ra thì… cô con gái nấp sau cánh tủ miệng cười toe toét!

Thế là chao ôi, bố con chúng lăn lộn ra cười hô hố ha há …. xong chán thì lao xuống nhà tường thuật. Mẹ bị một vố lố to mà lại do chính con gái doạ. Mẹ cứ ra sức chữa cháy với con gái rằng mẹ tưởng thằng trộm nó đột nhập vào nhà mình đấy chứ….

Cười phụ hoạ với bố con chúng xong cũng tự thấy xí hổ quá. Ai đời ngần này tuổi đầu rồi mà vẫn còn bị trẻ con dọa ma.

Thôi, đành chữa thẹn bằng cái bánh cuộn nho khô mới làm bữa trước. Bánh này dễ ăn lắm đấy 😀

Công thức hẹn ngày mai nhé 😀

Vòng tay bé ơi, ôm chặt nhé

Con gái thích được ngồi xe máy với mẹ. Cũng có lẽ vì ít được đi như thế nên con gái thích.

Ngày cái vòng tay con còn chưa hết eo mẹ, mẹ con mình quàng nhau bằng cái địu vải, vừa đi vừa líu lô. Qua những đoạn đường quen thuộc, lại hỏi nhau những câu quen thuộc cốt để được nghe đi nghe lại câu con nói:”con thít đi xe máy với mẹ!” rồi ôm ghì lấy mẹ, với với hai bàn tay bé xíu cố ôm cho trọn vòng eo mẹ

Giờ cái vòng tay đã lớn, đã tự trèo tót lên xe rồi quàng tay ôm chặt lấy mẹ. Cái vòng tay bé xíu vừa khít eo. Mẹ thích cảm giác ấy, cảm giác thấy hơi ấm của con sau lưng, thấy cái tựa đầu nhè nhẹ…

Đưa tay nắm bàn tay con, lại phì cười với cái giọng đầy ra lệnh: “mẹ tập trung lái đi!”

Gió đông về se se lạnh. Hai mẹ con long dong trên phố. Trong vòng tay bé xíu, thấy ấm áp và yêu thương…

Vòng tay ơi, ôm chặt nhé!

Khóc hay cười?

Mẹ : đang nấu món cà bung dưới bếp, con trai đi qua hỏi:

Con trai : Lại nấu canh bí hả mẹ?

Mẹ : 😯

Con trai: Hôm qua vừa ăn nhà bác N rồi mà?

Mẹ : Món hôm qua của bác N là ốc chuối đậu đấy chứ, còn đây là món cà bung

Con : con thấy nó giống nhau mà

Mẹ : 😦

—-

Mẹ : đang ngâm gạo nếp thổi xôi

Con trai : Hạt gì đấy mẹ?

Mẹ : 😯 Thật con không biết hạt gì?

Con trai : Thì con đã nhìn thấy bao giờ đâu?

Mẹ : 😈 dằn giọng “Từ chiều mai anh xuống bếp phụ nấu cơm với mẹ !!! ”

—-

Từ nhà bà ngoại về mang theo hoa quả bà cho. Bà Nội nhìn thấy Ổi xách, đon đả:

Bà nội : ah, cái này bà ngoại cho bà nội đây mà

Ổi : Bà điêu!

Bà nội : 😯

—-

Mẹ trông bà ngoại ốm, Ổi gọi điện thoại cho mẹ

Ổi : Mẹ ơi bà làm sao thế

Mẹ : Bà ốm

Ổi : Thế bà có sốt không?

Mẹ : cảm động, không bà không sốt, bà chỉ bị đi ngoài nhiều thôi

Ổi : khiếp, kinh tởm!

Mẹ : 😯

—-

Yêu cầu của bài là “em hãy kể tên các con sông, ao, hồ ở địa phương em?”

Mẹ : Gần nhà mình có hồ gì nhỉ?

Ổi : Hồ Gươm

Mẹ : Hồ gì nữa?

Ổi : Hồ Tây

Mẹ : Còn hồ nào nữa?

Ổi : 🙄 ah! HỒ CHÍ MINH!

Mẹ : 😯

Ổi đang ở trong phòng, mẹ vào đóng cửa phòng lại thay quần áo

Ổi : mở bật cửa ra hét “bố, bố, vào đây xem, nhanh không hết!”

Mẹ : 😳

Triển lãm ảnh

Chủ nhật rồi bố bận, ba mẹ con kéo nhau đến vườn hoa Quốc Tử Giám xem triển lãm ảnh Hà nội

Chủ đề rất đa dạng về Hà nội và con người Hà nội xưa và nay

Hai anh em lúc nào cũng xoắn với nhau như thế này này:

Chỉ tiếc là không phải ảnh nguyên bản. Ảnh được in lại trên một tấm bìa cứng nên mầu bị sai đi và cũng mất đẹp đi nhiều.

Ông bà mình ngày xưa đây:

Nhìn tầu điện, nhớ tiếng leng keng

Thời mà nhà nhà đi xe đạp. Bây giờ lại ước trên đường nhiều xe đạp hơn xe máy thì chắc Hà nội trông sẽ thanh bình hơn

Nhà cổ nhất Hà nội, 47 phố Hàng Bạc:

Cách nhau có một dậu cây:

Thích nhất cái ảnh này. Nửa bên này là cổng làng với gốc đa, hàng dậu , thiếu nữ áo dài đạp xe… Còn bên kia là một thế giới khác, một khu trung cư cao cấp. Ranh giới giữa cổ xưa và hiện đại chỉ qua cái hàng rào cây cao mấy chục phân

Cái cổng làng này không biết giờ có còn không nữa?

Mùa sen

Đang là mùa sen rộ. Hò hẹn với đồng chí xã sớm chủ nhật lên đầm sen Hồ tây đón nắng sớm với thưởng Sen!

Hí hửng sẽ có những bức ảnh đẹp về sen trong nắng sớm. Thế mà sáng mở mắt đã gần 7 giờ. Lên đến nơi thì nắng đã chói chang. Lũ Sen nở sớm nay người ta đã thu hoạch hết, chỉ còn nụ trên đầm 😦

Ngẩn ngơ đứng ngắm mấy cô thiếu nữ làm mẫu điệu đà trong áo dài trắng, quần đen, tóc cột sau lưng, hình ảnh thiếu nữ Hà Nội xưa tay ôm bó Sen thướt tha với nắng gió Hồ Tây. Đẹp đến nao lòng.

Quay trở lại chợ hoa, vớt vát còn vài hàng sen chưa bán hết

Sen hồng:

Sen trắng

Đài sen chất đống:

Một thúng đầy sen sau xe đạp chuẩn bị lên đường

Ở chợ hoa, Sen từ nhiều nơi chuyển đến. Để nhận biết Sen Hồ tây trước tiên phải nhìn vào sắc. Sắc Sen tươi hồng:

Khi nở bên trong gồm nhiều cánh nhỏ và có mùi thơm ngát

Còn Quỳ thì mầu không tươi, hơi thâm và bông nở ra chỉ có một lớp cánh

Ôm một bó Sen về cắm, được cái rẻ bằng 1/3 mua trên đầm. Nhưng mà vẫn lăn tăn về những bức ảnh trên đầm buổi sớm. Đồng chí xã hứa, hôm nào chở đi mấy cái đầm xa, cho tha hồ mà chụp 😀