Anh Mẩu 18

Sinh nhật anh đúng ngày 20-11 nên cả mẹ lẫn anh năm nào cũng như chạy sô.

Bánh năm nay làm theo đơn đặt hàng cuả anh. Mẫu đây:

Anh 18 tuổi rồi mà vẫn mê chơi lego. Anh lắp hình mario này rồi lấy luôn làm hình avata của anh. Nhưng mà đề bài của anh khó nhằn quá. Làm sao mẹ tạo được các khối như kiểu các mảnh lego thế kia.

Mẹ phải cầu đến bố phác cho cái hình Mario cộng thêm máy tính ở bên cạnh để phối mầu. Nhưng cái khối kiểu lego thì mẹ đầu hàng:

Cận cảnh anh Mario đây:

Cận cảnh trông anh Mario lem nhem nhỉ. Thợ vườn có khác

Nhưng mà dù sao cũng được các bạn anh khen anh sướng thế

Và một lũ tart hoa quả, chocolate nhưng chưa kịp chụp ảnh thì bạn anh đến, loáng cái hết veo nên chẳng sâu được lên đây.

Thiếp Ổi viết tặng anh này:

Ổi viết xong giữ khư khư chờ anh về, xong trịnh trọng đưa cho anh “em chúc mừng sinh nhật anh!”. Ông anh đọc thiếp cười phá lên. Sao mà cười thì mọi người đọc khắc biết.

Mới có mấy tháng rời khỏi trường cấp 3 mà trông con đã dày dạn, chững chạc lên nhiều. Năm nay là năm đầu tiên con không thổi nến với cả nhà. Bố mẹ cho phép con lên phòng riêng cùng với bạn bè. Mừng vì con thành người lớn, cũng chút chạnh lòng vì biết đã đến lúc con xa dần bố mẹ, con sẽ bước bằng đôi chân của con, tìm đến những gì con yêu thích…

Chúc con trai sang tuổi người lớn tràn đầy khát khao, sức lực để mọi ước mơ con luôn trở thành hiện thực.

Bố mẹ luôn bên con.

Lễ trưởng thành

Anh là lứa đầu tiên may mắn được tham gia Lễ Trưởng Thành đầu tiên của Teen Việt, tổ chức ở trường anh, trường Việt Đức.

Chương trình này rất đáng hoan nghênh và rất đáng chân trọng. Nó đánh dấu mốc trưởng thành từ Teen thành người lớn với biết bao ước mơ, hoài bão cho tương lai

Giấy mời với dấu công nhận 18 tuổi:

le truong thanh

Bức tường Ước Mơ ghi lại biết bao những cảm xúc, ước mơ từ bay bổng đến giản dị nhất của 1000 bạn trẻ 18 tuổi

le truong thanh2
ảnh Kênh 14

Vì là buổi lễ long trọng của con nên mẹ cũng tham gia. Mẹ với bé ngồi hàng cuối cùng quan sát con cùng các bạn.

Phải nói là buổi lễ rất hoành tráng và chu đáo đến từ chi tiết nhỏ như hoa cài áo, huy hiệu trưởng thành.

Một sân khấu với màn hình lớn giữa sân. Thay vì ghế nhựa hàng ngày là những hàng ghế bọc trắng, thắt nơ đỏ sang như khách sạn, lại có cả buffet ngọt phục vụ cuối sân

le truong thanh4
ảnh kênh 14

Còn đây là chộp từ máy của con:

IMG_0603

IMG_0602

Con trai tôi đã trưởng thành:

IMG_0600

IMG_0625

Với cô bạn thân (thân thôi):

IMG_0623Nhí nhố:

Trông con rõ “tẩm” giữa các bạn gái lộng lẫy

IMG_0664

IMG_0685

Những bức ảnh này, những kỷ niệm này con sẽ mãi không quên trong cuộc đời mình. Buổi lễ thật ý nghĩa. Mong rằng nó trở thành truyền thống được tổ chức hàng năm đánh dấu bước ngoặt của những cô cậu học trò thành nam thanh nữ tú

Đồng tiền đầu tiên nhận từ tay con

Hôm nay, lần đầu tiên nhận đồng tiền từ tay con, lúng túng, cảm động mà mặt cứ làm lạnh te. Trong lòng thấy nó cứ không phải thế nào í. Từ trước tới giờ, nghĩa là mười tám năm nay chỉ có mẹ đưa tiền cho con nên nó quen rồi. Giờ con đưa tiền cho mẹ, thấy nó cứ ngược ngược thế nào í. Buồn cười thật.

Bố đưa bao nhiêu cũng thấy ít, con đưa một ít đã thấy nhiều, chỉ sợ con không đủ tiêu Thế mà cứ mở miệng ra là “sao tiêu nhiều thế” với “18 tuổi rồi thì phải thế nọ thế kia…Răn doạ con với đủ các loại nghĩa lễ với trách nhiệm trên vai của thanh niên 18. Đến khi con làm như mẹ răn thì lại thấy tội tội. Thôi thì giữ hộ cho con!

Thanh niên nhà này đã được nhồi vào đầu từ lâu rằng đến khi 18 tuổi phải tự thân vận động, bố mẹ hết bao cấp. Trời xui đất khiến thế nào mà sau 1 tuần thi đại học xong thì được gọi đi làm, thế là bước vào đời kiếm tiền tự lo cho bản thân. Nghĩ cũng tội cho con.

Giờ vào đại học rồi, trường với chỗ làm là hai ngả cách xa nhau. Cứ một buổi học, một buổi lại cuống cuồng đi làm. Nhìn con thức khuya dậy sớm thấy thương con. Bảo con bỏ làm, con còn cố kéo thêm vài tháng nữa cho đủ cái CPU.

Tập trung vào học thôi con ạ. Kiếm tiền còn lâu dài

Muốn hét thật to

Đến bây giờ mới thấu hiểu, hạnh phúc nhất trong đời người mẹ là những đứa con.

Cứ muốn hét to lên cho thiên hạ biết: TÔI LÀ NGƯỜI MẸ HẠNH PHÚC NHẤT THẾ GIAN!

Mấy ngày nay sống trong tràn trề hạnh phúc. Lạ thật, lúc buồn ăn không ngon ngủ không ngon đã đành. Lúc vui cũng chả thiết ăn ngủ. Vui làm no rồi, ngủ thì phí quá, để thời gian còn gặm nhấm niềm vui sướng.

Mắt lúc nào cũng long lanh, mồm nói liên tục. Cứ trong đám đông là chuyện lại lái sang con cái. Nói say sưa trong sung sướng, tự hào, hãnh diện. Đầu lúc nào cũng vang vang câu ” con đỗ đại học rồi!”. Đi ra đường chỉ muốn gặp người quen để được người ta hỏi, để được trả lời. Mà chẳng có ai quen cũng chỉ muốn ghé vào tai người ta nói: con tôi đỗ rồi!

Nhớ những năm trước, thấy người ta tíu tít khoe con vào đại học, cứ đần người ra vì thấy sao người ta sướng thế, ngưỡng mộ người ta lắm. Cứ ước bao giờ mình được như thế.

Giờ mình được người khác ngưỡng mộ.

Biết rồi, thế nào là hạnh phúc

Hạnh phúc gõ cửa

Quay quắt trong hồi hộp, lo lắng.

Sáng đọc cái tít trường HN sẽ lên điểm trong ngày, thế là cả ngày dán mắt vào màn hình, tay click chuột liên tục, ruột gan cồn cào, tai ù đặc… Lần thứ hai trong vòng nửa tháng gặp cảm giác cồn cào đến quay quắt này. Lần con thi và lần chờ báo điểm con.

Mãi đến 9h tối mới thấy tên trường up. Hốt hoảng gọi con. Sợ đến mức chẳng dám nhìn, lánh đi chỗ khác, tai vẫn lắng nghe xem con phản ứng gì.

Đến lúc biết điểm, người chứ chai ra, điểm khá cao, gần đúng với dự đoán nhưng vẫn hơi lo lo…

Suốt đêm không ngủ được, lo điểm năm nay cao hơn thế

Sáng ngồi văn phòng rà soát điểm, bắt đầu bớt lo. Cho đến lúc Bố báo tin điểm chuẩn thấp hơn con 1 điểm. Lúc này mới thực thư giãn.

Niềm vui rất từ từ nhân lên, ít một, ít một rồi ngây ngất trong tự hào, kiêu hãnh, hạnh phúc…

Bác Nga bảo, thôi trời có mắt, không phụ công vất vả của mẹ lẫn con. Bao nhiêu vất vả từ lúc sinh con ra giờ được đền đáp.

Cảm ơn con, cảm ơn cả bản thân mình nữa.

Vui quá, nước mắt chỉ chực trào ra.

Anh Mẩu đi làm

Đoạn gần thi tốt nghiệp, anh bảo mẹ là có anh bên VTC rủ khi nào thi xong sang làm, rồi tròn xoe mắt kêu anh í được nhận laptop với lương hậu hĩnh. Mẹ nghe rồi để đấy, giục anh học.

Mẹ nghĩ người ta làm lâu còn con mình mới toe sao được như thế. Nhưng không muốn làm con thất vọng nên cũng ậm ừ để nguyên hy vọng cho con.

Sau đợt thi tốt nghiệp anh chủ bên báo Thế Giới Vi Tính lại nhắn nhe anh thi xong thì nhớ viết bài cho báo anh í…

ơ, đắt sô thật.

Sáng thi xong môn cuối cùng, chiều nhận được giấy mời đi làm của VTC! Hoá ra cái anh ở VTC theo dõi anh từng bước.

Anh cu này tẩm ngẩm mà đấm chết VOI!

Chẳng thèm thông báo với ai, chỉ nói “mẹ ơi mua xe máy đi để con đi làm”.

Cả nhà choáng váng, hỏi dồn nhau, rồi tự đi khoe tứ tung chứ anh chẳng nói năng gì. Mặt mẹ thì vênh như cái bánh đa nướng tốt lửa. Kiêu hãnh cứ dạt dào flirt :heart:

Ngày đầu tiên anh đi làm mà hồi hộp cứ như ngày anh thi đại học. Từ sáng sớm cứ tíu ta tíu tít.

Mẹ thì xác định là không gọi gì cho anh, chỉ đợi thôi. Bố le te gọi cho anh bị anh tắt phụt máy. Chuyện người ta đi làm chứ có phải chơi bời gì đâu mà hỏi han bố bố con con.

Anh Mẩu ngày nào giờ đã đi làm. Cứ bảo là anh chậm với anh lành, anh đụt. Giờ anh nổ cho hoành tráng!

Cứ như nằm mơ í,

Hãnh diện lắm.

Ôn thi đại học

Những ngày ôn thi đại học cực kỳ căng thẳng. Mẹ chỉ lên cơ quan khi thấy cần in tài liệu cho con còn ở nhà cùng con học. Mấy đợt nóng kinh khủng, điều hoà bật suốt ngày phục vụ sĩ tử ôn thi.

Phân chia lịch học các môn để đảm bảo một tuần trước khi thi là con hoàn thành tất cả. Văn thì không bỏ bài nào nên học cũng vất vả. Nhưng mẹ biết cái cảm giác khi đọc đề thi mà vấp phải bài mình chưa học thì nó hoảng thế nào. Có khi chỉ vì một câu mà ảnh hưởng đến cả bài nên dù là bài không hề quan trọng cũng phải đọc qua một lần.

Tiếng anh thì không lo lắm, cày hết các đề cũng áng chừng được cái ngưỡng của mình.

Toán thì chưa được tin tưởng, vẫn bị thiếu thời gian khi làm đề.

Không than với con sợ con bị ảnh hưởng chứ những ngày này thật khủng khiếp. Đếm từng ngày, trừ từng ngày, sốt ruột với lượng kiến thức còn quá lớn mà thời gian đã cận.

Con cũng căng thẳng. Đã thế mùa thi là mùa thời tiết nóng đỉnh điểm. Cái mũi dị ứng thời tiết hành con liên tục. Mũi cứ xì xoẹt suốt ngày cũng làm ảnh hưởng đến việc học của con.

Mẹ con hôm nào cũng thức khuya. Chừng nào con đi ngủ thì mẹ mới ngủ. Học thi liên miên nên lúc nào cũng thèm ngủ. Mẹ cứ phải canh giờ sáng trưa tối sao cho con đảm bảo giờ ngủ, thế mà lúc nào cũng thấy thiếu. Hôm nào cũng phải hò mãi mới dậy được

Mẹ nghĩ ra đủ món hợp miệng con để bồi dưỡng. Bê trễ việc cơ quan, chỉ xoay vần với ốp con học, với cơm nước bánh trái sao cho đảm bảo sức khoẻ

Thế nên ôn thi đại học lại được ăn ngủ điều độ. Có ai đời ôn thi mà tăng đến 3kg không. Suốt một tháng giời chẳng bước ra khỏi cửa nên da trắng, má phính, bụng phệ.

Hai ba hôm trước thi lòng dạ cứ cồn cào. Cả mẹ lẫn con thấy ngột ngạt. Nhìn con trông đến tội, căng thẳng quá. Mấy tối liền mẹ đả thông tư tưởng cho con để con giảm bớt áp lực. Rằng là không thi đỗ đại học thì đã có FPT, con đỗ rồi. Nếu không thích nữa thì học một trường liên kết nào đó….cũng giảm cho con phần nào. Nhưng mẹ biết tâm lý phải thi đỗ đại học nó lớn thế nào, vì còn bạn bè, thầy cô và người thân nữa

Cái mũi vẫn hành con liên tục, cộng với ngày thi đến gần kiến con mệt mỏi. Con muốn được ra ngoài, thế là bỏ hết bữa cơm chiều làm dang dở, mẹ chở con quanh Hà nội, qua đường thanh niên, vòng quanh hồ Tây. Gió mát buổi chiều với cảnh thiên nhiên làm con thư giãn rất nhiều. Về đến nhà con nói ” con ổi rồi mẹ ạ”. Con lấy lại phong độ từ đó

Đến ngày thi, đến lúc này thì không biết là con hay là mẹ ai cồn cào hơn ai. Con đi thi, cả nhà theo điếu đóm. Mẹ chuẩn bị cơm nước ở nhà bác nga với nhà bà ngoại để trưa con về cho gần còn nghỉ ngơi.

Mắt nhìn đồng hồ liên tục. Giờ này con làm gì, đọc đề chưa?, có vừa sức con không?. Miệng lẩm nhẩm khấn trời khấn đất cho con thi tốt…

Gần đến giờ về mẹ mong đứng mong ngồi, cồn cào không biết kết quả ra sao. Chỉ mong sao nhìn khuôn mặt con vui vẻ.

Rồi cũng thấy con, mặt con hớn hở. Môn văn hoàn toàn trong tầm tay vì đều đã ôn rất kỹ. Cả nhà mừng rỡ.

Chiều môn toán, là môn lo lắng nhất. Mẹ thấy đỡ lo hơn vì con đã có tâm lý tốt vào buổi sáng. Gần đến giờ về lại cồn cào. Con về trễ, đầu óc lại quay cuồng, đoán già đoán non.

Con bước vào nhà mặt nhợt nhạt, nói toán khó con không làm được. Mẹ nghe mà choáng váng cứ hỏi đi hỏi lại nghĩ con trêu mẹ. Chỉ mong con nở miệng cười nói “con đùa đấy”. Nhưng không con không làm được thật. Mẹ buồn, nghĩ, thôi thế là hỏng rồi.

Tâm lý nặng nề nhưng vẫn an ủi con để ngày mai thi tiếp.

Môn tiếng anh là sở trường, dặn con quyết tâm gỡ lại môn toán.

Cuối cùng cũng đã thi xong. Đúng như dự đoán môn Tiếng anh con làm tốt trong khi đài báo kêu đề khó.

Vẫn còn nỗi lo tận đáy lòng. Liệu có cứu được môn toán. Vẫn buồn nhưng giấu trong lòng. Để con xả hơi sau bao ngày vất vả.

Kết thúc tuổi học trò đầy gian nan vất vả .

Anh bảo là “khoai sắn lên ngôi”

Anh giống mẹ ở cái đức khiêm tốn. Bạn bè chúc mừng thì anh cứ luôn miệng “khoai sắn lên ngôi!”

Cái điểm thi tốt nghiệp của anh làm mát mặt cả nhà. Cũng đứng vào hàng top 3-4 gì của lớp đấy. Văn là chưa chú nào vượt mặt. Toán thì có đâu 3 chú giống anh. Chỉ hơi tệ cái môn tiếng anh, đáng lẽ tuyệt đối, bõ cái tiếng nhất lớp xưa nay thì lại bị 3 thằng đè đầu. Ức! :insane:

Nhưng mà đổi lại thì toán với văn thì tiến bộ lắm. Ví như văn là một sự lột xác, nhớ cái đẫn văn cấp 2 đầu cấp 3 thì nản quá, tưởng không cải tạo được. Phân tích thì cứ chẻ hoe kiểu: “Bác ở Pác bó, sáng đi ra, chiều lại đi vào, ăn toàn rau măng với cháo bẹ…!” (trong bài tức cảnh Pác bó: Sáng ra bờ suối, tối vào hang. Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng). Đọc văn anh thỉnh thoảng lại va phải những từ chẳng ăn nhập, như kiểu đương đi trên đường vấp phải ổ voi tướng làm sốc người đi với người đọc.

Thế mà giờ anh lại mơ, giá nhà mình có ai nghiên cứu về văn học, nhà đầy sách thì có phải bây giờ tha hồ đọc!

Anh cũng bất bình lắm với các chú làm bài cứ chém lung tung hay râu ông nọ cắm cằm bà kia, các tác phẩm trong sách hay đấy chứ, mà lại không đọc?

Hay như mới tối hôm qua, đọc kịch “Vũ Như Tô” anh phán: “thi xong anh cũng đi xem kịch!” :yikes: Oái, xưa nay anh chỉ biết đến văn hoá tây. Phim Việt nam anh còn chưa bao giờ ngó. Thế mà giờ doạ đi xem kịch!

Anh đâm yêu văn học. Thứ mà anh cho là xa xỉ xưa nay.

Thế là thành công như ý.

Nhớ hồi thi lên cấp 3, chỉ vì câu của cô chủ nhiệm ” Thằng Sơn viết văn như dở hơi” với ” đừng thi Việt Đức” mà mẹ cay cú lắm lắm. Về đóng chặt cửa dạy con suốt hai tháng liền với quyết tâm cho cô Chủ nhiệm biết.

Con chẳng phụ lòng mẹ. Điểm tốt nghiệp cao nhất với điểm văn cũng nhất lớp luôn. Con thành hiện tượng của lớp đến nỗi chính cô chủ nhiệm cũng phải gọi điện đến nhà cho mẹ. Mẹ hả hê vô cùng.

Năm cấp 2 con gặp phải đội ngũ giáo viên không có tâm làm cả mẹ lẫn con vô cùng vất vả. Cô chủ nhiệm thì cơ hội đến mức phụ huynh đến nhà các dịp đều có chồng ngồi tiếp cùng để môi giới bán bảo hiểm (chồng cô làm trong ngành bảo hiểm). Cô dạy toán thì chỉ biết đến tiền, tìm mọi cách dìm học sinh để buộc phải học thêm lớp riêng nhà cô mặc dù đã học thêm hai buổi của cô ở lớp. Riêng toán của cô đã 4 buổi học thêm một tuần, cộng với 1 buổi lý là năm mà con học vẫn chẳng ra sao. Ở nhà vẫn phải thuê thày dạy hai buổi nữa. Nghĩ lại mà thấy vẫn như trong ác mộng

May mắn lên cấp 3 con được vào lớp tốt, thầy cô tốt nên 3 năm cấp 3 thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Chạnh lòng

Buổi cuối cùng của đợt thi tốt nghiệp, hai mẹ con bách bộ về nhà. Đi qua toà trung cư cao cấp trong xóm:

– Con bảo: ” con lấy vợ sẽ ở đây!”:yikes:
– Mẹ, thản nhiên: ” May quá, tưởng con muốn ở chung”
– Con: ” nhà mình chật chết đi được”
– Mẹ: ” con có tiền xây lên tầng 4″
– Con: “Thế nào con cũng ra ở riêng”
– Mẹ: ừ, tự do vẫn hơn, chẳng như mẹ.

Con đang chờ đến ngày được vỗ cánh. Trong hành trình của con không có mẹ. Con đang mải mê với dự định trải đầy phía trước. Tự nhiên thấy chạnh lòng.

Vẫn biết là phải như thế nhưng không thể thôi không nghĩ. Lại nhớ những tháng ngày con còn bé. Một cậu bé ngoan ngoãn biết vâng lời. Nuôi con mong con lớn. Con lớn rồi lại muốn bé lại vì không muốn con bay đi. Nghịch lý, vô lý thế đấy.

Ngày thi tốt nghiệp trung học

Hôm nay bắt đầu đợt thi tốt nghiệp trung học kéo dài 3 ngày. Một tuần nay con lao đầu vào học. Con bảo, hồi thi vào cấp 3 thấy thời gian chậm thế, mãi chưa đến ngày thi, còn đợt thi này thấy nhanh quá vì học mãi vẫn chưa hết trong khi ngày thi đến gần.

Đúng là vắt chân lên cổ mà học. Học như kiểu cưỡi tên lửa xem hoa!. Con học, mẹ học, mẹ thành cô giáo bất đắc dĩ. Tâm trạng mẹ hệt như thí sinh ôn thi, cũng sốt ruột, cũng cồn cào lo lắng, cũng thiếu ngủ chẳng kém gì con.

Cả nhà lo lắng. Có thằng cháu đích tôn sắp bước vào đời là một sự kiện lớn nên ai cũng muốn tham gia vào, ai cũng ý kiến, ra lệnh, quyết định. Chỉ khổ thằng cháu suốt ngày phải trình bày nọ kia, tự nhiên thấy áp lực!

Sau đợt thi này mới là thời gian chiến đấu thực sự. Con lên kế hoạch học cho mình, mẹ cũng chuẩn bị gân cốt. Hai mẹ con mình cùng cố, giành thắng lợi tuyệt đối như hồi thi cấp 3 nhé!