Nhật ký chuyến đi – Chặng 1 Hà nội – Đồng Hới

Những chuyến đi trước của chúng tôi bằng ôtô cũng chỉ xa Hà nội chừng 350km. Một chuyến đi dài hơi về phía Nam vẫn luôn là mong ước của cả nhà. Khó khăn là tìm được một nhà đồng minh cùng chí hướng thì mới yên tâm suốt chặng đường dài.

Được ông anh họ gật đầu đồng ý, chúng tôi bắt tay vào chuẩn bị. Với hai chiếc xe một 5 chỗ và một 7 chỗ, chúng tôi lên hành trình cho chuyến đi: Hà nội – Đồng Hới – Huế – Lăng Cô- Cửa Đại – Cù Lao Chàm – Hội An – Đà Nẵng – Huế – Cửa Lò.

Lịch trình được dựng lên rất tỉ mỉ từ hậu cần đến nơi ăn, chốn ở, những điểm dừng chân… Cũng vấp phải một số khó khăn vì thời điểm này các tụ điểm du lịch gần như kín chỗ, việc book khách sạn tốt cũng phải rất mất công vì không muốn ngồi xe ê ẩm suốt hàng tiếng đồng hồ lại phải nháo nhác tìm nơi ăn ở, hay phải ở khách sạn không ưng ý…

Về cung đường thì phụ thuộc vào hai đồng chí xã và cái GPS. Quả thật đến gần đến ngày xuất phát tự nhiên thấy lo lắng, vì sợ đường xấu, người đi ẩu, vì lo sức khoẻ người đi…

Quyết định cuối cùng là chọn tuyến đường Hồ Chí Minh thay cho quốc lộ 1 là quyết định sáng suốt. Ngay khi rẽ vào đường HCM chúng tôi đã thở phào nhẹ nhõm vì đường tốt, vắng vẻ và cảnh thì vô cùng đẹp. Thế nên cái cảm giác căng thẳng khi tham gia giao thông trên đường biết mất. Thay vào đó là cảm giác cực kỳ thư giãn.

Ảnh chụp từ trong xe, và vì chụp qua kính xe có dán film chống nắng nên mầu bị sậm lại trông như sắp đổ mưa. Nhưng thực ra cảnh sắc bên ngoài rất rực rỡ

Suốt dọc đường miền trung chúng tôi gặp rất nhiều Phượng. Hình như càng ở nơi nắng nóng, phượng càng nở đỏ. Có những cây chỉ toàn thấy hoa đỏ rực mà chẳng thấy lá. Tiếc là ngồi trên xe không chụp hết được những cây phượng khổng lồ, những chùm hoa rực lửa

Đoạn đến Đèo Ngang, tất cả chúng tôi đều hồi hộp vì sắp được ngắm cảnh Đèo Ngang của bà Huyện Thanh Quan. Xem cảnh Bà Huyện vịnh với cảnh bây giờ khác nhau thế nào. Nhưng thực phũ phàng, trước mắt chúng tôi không phải là đường vắt lên đèo mà là đường hầm xuyên qua núi. Cái mơ màng về mấy chú Tiều phu với mấy nếp nhà xiêu vẹo bên chợ chiều kết thúc bằng vài phút chạy xe qua cái đường hầm điện sáng lung linh

Chúng tôi đến Đồng hới lúc 6 giờ chiều. Đồng Hới khiến chúng tôi ngạc nhiên vì sự thay đổi đến chóng mặt (như lời ông xã nói). Một thành phố trẻ, quy hoạch gọn gàng, khang trang, sạch và đẹp.

Buông lưới bên sông Nhật Lệ:

Biển Nhật Lệ không có gì đặc sắc, cũng khó tắm vì nhiều đá, những phiến đá đen xì. Nhưng khúc sông Nhật Lệ thì thật là đẹp nhất là vào buổi chiều tà với cảnh thuyền buông lưới bên sông…

Tượng đài Mẹ Suốt:

Buổi sáng tiếp theo chúng tôi dành cho động Phong Nha, kỳ quan, di sản văn hoá thế giới.

Chúng tôi bị hấp dẫn ngay từ khi bắt gặp sông Son. Dòng sông xanh biếc bởi mây trời, bởi những rặng tre la đà bên sông.

Cửa động Phong Nha

Nhưng thú thực, dòng sông Son khiến tôi phấn khích bao nhiêu thì động Phong Nha làm tôi “hoảng” bấy nhiêu. Không thể phủ nhận độ hoành tráng của hang với những khối nhũ đã khổng lồ nhưng càng đi sâu vào hang tôi càng cảm thấy khó thở. Một cảm giác như bị nhốt trong một túi li lông không lồ, bí khí và mất phương hướng. Đầu óc mụ mị, thuyền xô đẩy chòng chành làm tôi say sóng, không khí như đặc lại quanh tôi. Ổi cũng sợ, cứ gục mặt vào bố. Ra khỏi hang tôi tuyên bố sẽ không khám phá thêm bất kỳ một hang động nào nữa.

Advertisements

44 phản hồi

  1. Chào mừng cô và cả nhà đã về ^^. Nhận đựoc email thông báo là cháu vào xem ảnh luôn:) Xem ra cô TA cũng khá là mơ mộng cô nhỉ? Nói đến đèo Ngang và sông Nhật Lệ bằng một giọng điệu của 1 người yêu thích văn thơ vậy:X hiii. Ảnh đẹp mà cô 🙂
    Nếu cô đi Phong Nha mà ko thích thì chắc đi khu sinh thái Tràng An có lẽ thích hơn vì nó dễ chịu hơn mà cũng nhiều hang đẹp 🙂

  2. ôi em muốn đi Phong Nha…ko biết chừng nào mới đi được…thèm quá đi chị ơi…

  3. Động Phong Nha, chị nhường em. Chị ở sông Son ngắm cảnh thôi 😀

    • đợi hai nhóc học bơi xong thì em mới đi tới mấy miền sông nước…hihi…

      • Mấy vụ an toàn sông nước thì không đâu tệ bằng Việt nam.
        Chị vẫn chưa biết bơi, cũng tham gia học bài bản rồi đấy mà vẫn chưa ngóc đầu lên thở được, toàn thấy “phao câu” chổng lên trời 😀
        Lúc đi tầu bè thì thôi, mặc số trời!

  4. em vua di dong phong nha hom trc. noi chung la ko nhu em mong doi. hihi. deo ngang que e co dep ko chi. em dang cho tau ra hn o gaa dongg hoi

  5. Oa, Chị về rồi à? Đi nhiều nơi quá chị nhỉ
    Hôm nào em cũng lượn lờ vào nhà chị chơi.

  6. Đất nước mình đẹp quá chị ơi! nhìn những dải núi điệp trùng, những thửa ruộng màu nối màu xanh mượt sao mà đẹp quá! Em đã đến Đồng Hới trong 1 chuyến công tác, em chỉ ko thích động Phong Nha ở điểm họ chăng nhiều đèn màu lên quá, chứ khi bước chân trên dải cát ngầm trong lòng động em thấy thích lắm.
    Một buổi tối ngồi bệt trên cát cạnh 1 cậu bạn thời ĐH trên bờ biển Nhật Lệ, đang mải ngắm những đốm đèn thuyền câu dập dềnh trên biển, tâm hồn hoàn toàn thơ thới, thì bỗng nhiên thấy cậu bạn đứng phắt lên, nói mỗi 1 câu: – Đi về, nếu còn ngồi đây tớ sợ ko thể kìm chế được nữa! Choáng!

    Lâu lắm rồi mới lại được nhìn thấy hình ảnh chú trâu đang hiền lành gặm cỏ bên trời mây sông nước.
    Quá đẹp!

    • Đọc đến đoạn “bỗng nhiên thấy cậu bạn đứng phắt lên” tự nhiên nghĩ ngay câu tiếp ” đứng lên trả dép cho ông về” 😀 😀 😀

      Mai có một kho chuyện thời con gái,. Thế Mai ơi ngoài anh này thì có mấy anh rồi không kiềm chế nổi? 😀

      • Hình như cũng phải trả dép thật, hè hè…
        Em toàn gặp những anh biết kìm chế thôi chị ạ! ( thế mới buồn, hí hí…) anh thì xin phép sờ tóc, anh lại xin phép cầm tay, toàn những anh hạnh kiểm khá mà sao hồi ấy em lại chỉ thích những anh cá biệt, hihi… Oài, ngẫm lại thấy mình thiệt thòi ghê!

      • Phải nói là mấy anh hạnh kiểm tốt mới đúng. Mà lúc ấy thì đang cần một cái gì mãnh liệt, phá cách, đúng không? 😀

      • Cái gì cũng phải xin phép thì còn gì là sướng nữa chị nhỉ? hì hì…

      • Em làm chị nhớ chuyện của anh đồng nghiệp, cũng lớn tuổi rồi, đi tìm tập 2, anh kể chuyện anh xin phép bố người yêu cho cô ngủ qua đêm ở nhà anh. Choáng!

        Theo em trường hợp này là hạnh kiểm tốt hay là mãnh liệt, phá cách? 😀

      • Lại nói về chuyện xin phép, lúc ấy chưa muốn làm mẹ thì lại bị xin phép, lúc làm mẹ thật thì từ lớn đến bé chả thấy xin phép bao giờ, toàn trảm trước tâu sau ạ! thế mới đau!

        Thế kết quả là anh đấy bị bố bạn gái đuổi thẳng chứ hả chị? hì hì… hay là được phép chẳng biết chừng, nếu ông bố cô gái tâm lý và thấu hiểu khi 1 thằng đàn ông dám xin phép điều đó nghĩa là dám chịu trách nhiệm với lời xin phép của mình, con gái ông sẽ chả suy suyển gì đâu, mà buổi tối ấy có khi lại là buổi tối lãng mạn và khó quên nhất trong đời con gái ấy chứ, chuyện này em thấy rất hay, lại tiếc sao mình ko gặp được quả hạnh kiểm tốt ấy! hí hí…

        Ơ nhưng mà “quả hạnh kiểm” nhà em cũng ngoại hạng roài, khỏi phàn nàn, hà hà…

      • Trường hợp này là “bố vợ phải đấm”. Ông bố phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà đồng í đấy vì xét ra con dê hờ 50tuổi này rất đàng hoàng, ít ra nó cũng xin phép mình măm trước kẻng 😀

      • Cũng do bản thân mình nữa chị nhỉ? dễ thì bị xử dễ mà khó thì chả ai dám sàm sỡ, vậy thôi, hì hì…
        Ông bố chắc cũng tin vào con gái mình, hi vọng các cô gái nhà mình sau này biết cư xử đúng đắn, ko đưa bố vào những vị trí khó xử như thế, hic…

      • ha ha… chưa gì đã lo con gái.
        Chị cũng lo cho ỔI nhà chị. Tính khí nó khác với anh, mà bọn chị lại yêu chiều nó quá 😦

  7. Đẹp quá chị ơi! Thích quá là thích à! Em còn mơ ước làm nốt chặng ngoài của đường HCM nữa cơ. Lần em đi họ mới hoàn thành đoạn từ Ngọc Hồi – Kon Tum cho đến Hiên – Quảng Nam thôi à, sau này em có đi tiếp thêm đoạn Quảng Trị – Quảng Bình… Nhìn hình chị chụp em thèm, thèm, thèm đi quá trời luôn à…hixhix… (^__^)

    Cám ơn chị đã chia sẻ hình ảnh & thông tin…(^__^)

    • Đường HCM rất đẹp và tốt nhưng cho đến giờ vẫn chưa là lựa chọn cho nhiều người vì người ta sợ lỡ có hỏng xe giữa đường thì gay go lắm. Đường vắng, không nhà dân (có khi mấy chục cây số mới gặp vài nếp nhà), không dịch vụ sửa chữa…
      Nhà chị cũng đắn đo mãi, cuối cùng quyết định cứ đi vì ít ra mình cũng có 2 xe

      • Ngày trước em đi cũng lo lắng như thế, nhưng rồi cũng okie hết à. Trước khi đi cứ lấy số điện thoại của gara ngoài thị xã rồi đi thoai, có gì phone là họ cho xe đến. Cũng may là đường tốt, đi cứ bon bon không vấn đề gì chị ạ.
        Lần sau chị đi tiếp chặng HCM trong này nhé, qua đèo Lò Xo thì phải nói là vô cùng ấn tượng!…hí..hí…(^___^)

      • Ý tưởng của em đúng là của dân du lịch chuyên nghiệp. Thế mà bọn chị không nghĩ ra. Kinh nghiệm này lần sau nhất định sẽ áp dụng. Cảm ơn em 😀

  8. Em cũng thích cảnh sông Son, nhìn đẹp thanh bình gì đâu. Chỉ tiếc cái đoạn gần đến Phong Nha sau này họ vét sông thành ra không đẹp như những năm về trước… 😦

    • Hạnh rất tinh!. Đúng là đoạn gần cửa sông họ kè bê tông trông chán thật.

      Hạnh ơi, thế còn nơi nào em chưa đến không? 😀

      • Nước sông Son trong chị nhỡ. Mà hình như là mấy con sông ở khu vực núi đá vôi như Phong Nha, Vân Long, Chùa Hương, Tam Cốc đều trong veo vẻo như thế…đi mà cứ muốn đi hoài, đi hoài…(^__^)

        Em còn 1 list dài dằng dặc ấy chứ, chị hỏi làm em nhớ rằng cần phải ghi ra giấy để mà “tâm niệm” hàng ngày “phải đi, phải cố gắng đi”…heheheh….(^__^)

      • Chị “nể” em rồi đấy. Thế mới hiểu tại sao những bài viết của em về vùng miền rất ấn tượng.

  9. Đẹp, đẹp quá chị ơi!
    Cảnh vật đổi mới thật nhiều! Hồi tụi em đi là đi theo QL1, nhưng ko đông lắm vì nhiều chỗ bò vẫn thong thả đi trên QL. Cửa động bây giờ cũng được xây lắp, ko còn thô sơ như hồi ấy. Đồng Hới được xây sửa lại nhìn khang trang đến nỗi nếu chị ko giới thiệu thì em ko thể nhận ra.

  10. Nhìn non nước nhà mình, lại muốn quay về đi nghỉ ở VN. AX cứ hay nhắc nhở em là chưa có đất nước nào mà anh đến thăm năm bảy lần như VN, làm em cũng lung lay muốn đi nơi khác. Rồi đến phút quyết định lại chọn VN.

  11. Người nước ngoài họ có mắt thẩm mĩ hơn mình nhiều lần 😀

  12. Bao giờ em mới dũng cảm đi được 1 chặng dài liên tiếp thế nhỉ ^__^
    hi hi
    em ngưỡng mộ chị quá cơ 😀

  13. Lo ngắm cảnh không à, quên khen là “người mẫu áo hồng” đeo chiếc nhẫn cái bông to đùng xinh quá là xinh, “điệu có level” luôn à. Chị không cần lo lắng nữa nhá. Hôm nay thấy đeo nhẫn có hoa là thấy không cần “xách dao búa đi dạo” như tranh vẽ hôm trước roài…khà..khà…(^___^)

    • Độ này Ổi nữ tính hẳn ra, thích quần áo mới lắm( (nhưng nhất định không phải váy nhá!), thích cả vòng nhẫn khuyên tai nữa rồi. Diện xong toàn ngắm trước gương rồi tự khen mình sành điệu 😀
      Mà tranh giờ vẽ cũng khác thật cô H ạ, nữ tính hơn. Mẹ cháu không lo nữa rồi 😀

  14. ^_^ Hình đẹp wá chị ạh, trip của cả nhà hoành tráng wá chừng. Em mong chờ những hình tiếp theo, để xem có chụp được tí hình nào khi đi ngang wa vĩ tuyến 17 ko ^_^

    Quê em! 🙂

  15. Biết là cuối tuần chị ở nhà nghỉ ngơi đi chơi mà em vẫn vào, để ngắm hình tiếp…hị..hị…(^__^)

    Không khí trong hang thường ẩm, Phong Nha là động nước nên càng ẩm hơn, cho nên chị bị ngộp & tâm lý nữa, em nghĩ vậy 😉

  16. Mọi người cũng bảo chị bị tâm lý. Nhưng đúng là người khác có thế đâu. Chỉ có hai mẹ con nhà chị 😀

  17. Coi như kinh nghiệm “hang động” lần đầu, sau này cứ việc đi khỏe re thoai chị ạ…khà..khà… (^__^)

    Chị ơi, “úp” hình & bài tiếp cho em đọc dzí…nhớ nhà, nhớ nhà…heheheh… (^___^)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: