Anh làm bộ đội

Anh công tử bột thị thành lần đầu tiên hiểu thế nào là cuộc sống bộ đội.

Mấy năm cấp 3 tập quân sự thì cũng chỉ là cho biết mầu áo lính, cả tuần chỉ loay hoay quay phải quay trái rồi lổm ngổm lăn lê bò toài cho ra dáng chứ đến khẩu súng chắc gì đã được chuyền nhau hết lượt?. Thế nên tuần quân sự là tuần giải trí mà đứa nào cũng háo hức.

Lần này thì khác. Bốn tuần nhốt trong Mai Lĩnh, ăn ngủ sinh hoạt như lính!

Thế nên anh sợ. Sợ từ khi nó chưa bắt đầu!

Đầu tiên, anh sợ phải xa cái phòng công nghệ cao của anh. Sống mà không có Computer với Internet, nhạc nhẽo với phim ảnh… thì có khác nào sống nơi hoang đảo?

Thứ nữa, hết năm một rồi mà anh chưa thèm hoà nhập với trường, lớp. Lý do rất đơn giản là lắm con gái. Trường chỉ là nơi anh đến đặt đít ngồi, xong là cắp đít về không mảy may vương vấn. Thế nên dồn tập trung ngần ấy ngày trời anh biết giao lưu với ai?

Tiếp đến là ăn ở thế nào, luyện tập ra sao giữa cái trời nóng tháng 6 như đổ lửa. Không ốm mới thật là kiên cường!

Cả nhà cùng ái ngại. Ông bà nội ngoại xót xa…

Riêng mẹ thì nghĩ khác. Mẹ thấy đây là cơ hội để anh biết thế nào là gian khổ, để anh biết tự lo cho bản thân và biết sống trong tập thể….

Thế mà bố lần này lại sến. Bố cứ rên hừ hừ rằng xót con trai, nắng nóng thế này….Ngày nào bố cũng gọi cho anh hỏi han thiếu đủ ra sao. Anh mà hô một cái là bố có mặt đáp ứng đầy đủ.

Một tuần trôi qua. Họ thả cho anh về 2 ngày. Vừa về đến nhà, thay vội bộ quần áo lính, anh nằm vật ra sàn nhà mồm réo “sướng quá, sướng quá!…” rồi chẳng đợi mẹ hỏi han nhiều, anh luyên thuyên như cái máy (cái này là cóc mở miệng nha, hiếm lắm đấy), tường thuật một tuần làm lính.

Mắt tròn mắt dẹt anh tả cảnh xếp hàng đi ăn. Mâm sáu đứa có đĩa rau luộc, rau xào, bát canh và đĩa thịt đủ cho….hai đứa ăn còn thiếu!. Sau 5 phút bàn ăn chẳng còn gì. Thế mà anh bảo, qua bàn con gái thấy chúng còn đương gẩy gót, nhìn mà tiếc…

Cảnh mười bốn thằng nhốt trong phòng tám giường, số còn lại nằm đâu không cần biết.

Cảnh cái toilet kinh dị nếu có đứa nào dùng thì số đứa còn lại chịu trận. Thế nên phán quyết là chiều chiều phải vác nhau ra nhà dân quanh đấy tắm và giải quyết với phí 5.000 đồng một lượt.

Cảnh điện đóm chập chờn, lúc có lúc không. Nước nôi thế nào mà người cứ mẩn đỏ. Lũ con gái trông càng tệ. Rồi anh tả đứa bé con cô làm bếp, cũng nhỏ nhỏ gầy gầy như Ổi, anh nhớ em…

Cảnh đêm bị toét còi đi gác. Có bữa từ 1 đến 4 giờ sáng, quay trở về vừa đặt lưng mơ màng thì năm rưỡi lại toét còi dậy tâp thể dục…

Cảnh anh tự giặt quần áo, loay hoay mãi mới xong. Rồi gặp cơn giông to, anh hớn hở đắc ý bảo may áo không bay đi theo gió, không thì chả còn gì mà mặc. Lũ các anh bây giờ mới biết tự làm phục vụ bản thân. Mẹ vẫn bảo nếu có hỏi “trước nồi cơm điện người ta nấu bằng gì?” thì chắc chắn anh trả lời “trước nồi cơm điện vẫn là… nồi cơm điện!”. Nên cái khái niệm về máy giặt cũng tương tự

Cảnh cái bộ áo lính độc một size cho thằng béo cũng như gầy. Khóc dở mếu dở. Cái quần anh mặc chật, ngắn tũn tỡn như quần con gái. Bữa bố đến tiếp tế cho anh cái quạt. Ổi cũng đi theo. Trời chiều nắng chang chang, bố kể nhìn anh đen nhẻm, nhếc nhác, Ổi thương anh khóc mãi. Về đến nhà vẫn còn nức nở.

Anh bảo tuy khổ nhưng cũng vui, anh kết thêm nhiều bạn. Các bạn biết anh, còn anh giờ mới biết…

Đấy là tuần đầu học lý thuyết còn trong phòng, chưa ra bãi tập. Tuần tới phơi nắng giữa trời 38-39 độ mới biết thật thế nào là lính.

Từ lúc anh về Ổi không dời anh một bước. Anh ngồi đâu là sà vào lòng, bạn anh đến chơi Ổi cũng khóc vì anh chỉ chơi với bạn. Ăn cơm cũng phải ngồi cạnh, rằng “con nhớ anh, con thèm anh” …

Mẹ hì hục dưới bếp suốt hai ngày, vẽ đủ món anh thích. Anh ăn mồm lầm bẩm “về nhà ăn sơn hào hải vị, ngày mai lại kham khổ..”

Bố chả hiểu thế nào dắt hai anh em đi mua về cái máy gì trông có vẻ hoàng tráng, bổ sung thêm vào phòng công nghệ của anh. Chắc nghĩ bù đắp cho anh đợt gian khổ. Sến quá thể!. Mẹ giẫm chân bành bạch, miệng loé xoé liên hồi rằng thì là bố thế nọ, bố thế kia….

Chiều chủ nhật anh lại lên đường. Ngẩn ngơ anh bảo chưa chắc tuần sau đã được về…

“Home sweet home”!

Tối qua bố gọi, anh kêu mất điện. Bố cứ bần thần. Sáng nay thấy nghe loáng thoáng bàn nhau mua quạt tích điện mang vào.

Advertisements

36 phản hồi

  1. Èo… nhà chị giống nhà em ở chỗ, bố có vẻ…. “nhẹ dạ” hơn mẹ, mẹ thì … kiên cường hơn! Hihi… Bố em ấy à, con cái mà hô một tiếng cũng … quắn lên, bắng nhắng. Mẹ thì…đừng hòng nhé, y như chị ấy! haha…

    Chị viết hay ơi là hay, em đọc thích ơi là thích! 🙂 Đúng là fải cho anh trẻ biết “mùi” như thế mới trưởng thành đc, chị nhỉ 🙂

    • Cảm ơn em!
      Nghe em tả bố “nhẹ dạ” mà buồn cười quá 😀

      Ngày xưa chị cũng mắc bệnh ôm ấp con quá. Ổi bây giờ cũng bị thế. Với anh Mẩu, từ khi học hết phổ thông là chị thả nhiều, suy nghĩ cũng có khác đi.

  2. Ôi mà em Ổi thương anh thế kia thì anh còn biết gì mệt nhọc nhỉ 🙂 Thấy 2 anh em thiệt đáng yêu!

  3. Hai anh em yêu quý nhau lắm 😀

  4. nghe chị tả em tưởng tượng ra cái cảnh quýnh quánh của gia đình mừng thế nào khi anh Mẩu “đi bộ đội ” về HIHIHI…
    tuần sau nhá: lăn lê bò trườn qua dây, leo qua hàng rào, ra sân tập bắn…tháo lắp súng …tá lả hết…nghĩ lại hồi xưa em cũng đi học quân sự…cực quá trời…như chị tả đó…cái vụ tắm rửa…vì con gái mà…
    hihi…qua 4 tuần, có 1 anh Mẩu khác về nhà…vì anh mới đi “nhuộm ” da…đen thủi đen thui!

    • Hồi em cũng bị tập quân sự tập trung như thế à. Ngày xưa tập quân sự là ở trường, hàng ngày vẫn về nhà nên tháng tập quân sự là thư giãn lắm. Toàn chơi với ngắm nghía chúng tăm tia nhau 😀

    • ngày xưa đúng là tập ở trường, và được về nhà, nhưng đó ko phải trường tụi em, mà là trường xa thành phố hơn 15km, tức xa nhà em cỡ 25km, nên phải ở lại trường. Đại đa số đều ở lại…
      phòng chả có giường, là phòng thí nghiệm cũ…phải trải chiếu nằm…khổ ơi là khổ!
      Mẩu kỳ này bị “tra tấn ” quá, nhưng phải ráng “chiến đấu ” đấy, chị nhớ mua thuốc dị ứng cho Mẩu, ngày uống 1 viên, để ko dị ứng nước…

  5. Úi chu choa, bài này hay wa ha,
    Em vote cái 😀

  6. Nói đến cảnh em Ổi thương anh khóc mãi. Nhớ hồi trước, anh trai em lái xe khách, thì là xe nhà thôi. Em đi cùng ra Hà Nội, cái cảnh anh mệt quá dừng xe nghỉ dọc đường. Anh ngủ trên ghế lái, em nằm ghế dưới khóc hết cả đêm. Thương anh không để đâu cho hết.
    Về kể cho bố mẹ nghe, lại khóc. Hik….

    Nên đọc bài này,… nước mặt em lại chảy.

  7. Ôi giời ơi, khổ thân em Mẩu quá. ổi cũng tình cảm với anh thế. Chắc cô cũng xót em lắm nhưng ngại ko nói thôi chứ cô cũng ko kém bố em Mẩu là mấy đâu cô ạ:D
    Đấy là em Mẩu mói đi làm bộ đội có mấy tuần chứ như bạn cháu, học trong trường sĩ quan lục quân 1, khổ ko để đâu cho hết. Nghĩ mà thấy xót ruột quá:(

  8. Cháu năm 1 tập quân sự ở trường hay cũng phải tập trung?

    Trời nắng nóng như mấy bữa nay thì xót xa thật. Lại còn mất điện nữa chứ. Có hôm Mẩu kể mất điện cả đêm. Cả trường xuống sân ngồi suốt đêm vì trong phòng không ngủ được 😦

    Thế mới biết bạn cháu khổ thế nào.

  9. Đọc bài của chị em cảm động quá. Thấy tình cảm quả là thứ quá thiêng liêng.Hai anh em Ổi quấn quít nhau quá chị nhỉ. Ước gì hai đứa nhà em được như vậy nhỉ
    Mong cuối tuần Anh Mẩu lại được về nhà

  10. Cảm ơn em.
    Tại hai đứa nhà chị cách nhau xa quá, chị vẫn đùa trông như chú với cháu. Nên tình cảm của anh dành cho em là của người lớn với trẻ con.

    Hai đứa mà cách nhau ít thì thể nào cũng chành choẹ. Nhưng mà lớn chúng nó lại thương nhau thôi 😀

  11. Chị tả cảnh Mẩu đi bộ đội sao mà thật, sao mà thương!
    Chẳng bù cho em hồi ấy đi tập quân sự như đi picnic ấy. Em thấy tháng ấy chả phải học hành gì, ra đến nơi tập chủ yếu là…nói chuyện, kết bạn. Sau một tháng “miệt mài” sáng đi tối về thì tháo ráp được súng là hết, thất vọng là chưa một lần được bắn thử xem nó thế nào nữa.

  12. […] Sáu 17, 2010 Chị Hoangthuyanh kể chuyện Anh làm bộ đội làm mình cũng nhớ lại thời sinh viên cũng bị đi tập quân sự như thế, vừa […]

  13. Hehe…thế thì tớ lại được bắn súng rồi nhé, 7,8,9 là điểm của tớ đấy, hihi… nhưng hồi đó toàn ra Bách Thảo học, đúng là chỗ để cho các anh chàng mới vào trường tăm tia tán tỉnh các em, học như đi chơi vậy, ko như bọn trẻ bây giờ, ngày đó khổ khéo còn chịu được, chứ bây giờ đang sướng quá, khổ thế tội bọn trẻ thật đấy!
    Nghe chị tả bố quắn lên vì thương con, xót con, lại còn mua máy nịnh con nữa chứ, yêu cả nhà này thật! Yêu Ổi mau nước mắt lắm lắm ý! hihi…
    Còn mẹ thì từ dạo tâm sự trên Blog nhiều cũng thấy mẹ cứng rắn hẳn lên rồi nhỉ, ko như ngày xưa con bị chó cắn còn dám ước có khẩu súng bắn chết con chó, hahaha…
    Cái gì chị viết em cũng muốn bình, nhưng thế thì khéo lại ngang bằng viết luôn 1 bài mới, hehe… thế nên đành ngậm ngùi thôi vậy, chỉ viết nốt câu này: đọc đến đoạn anh Mẩu cứ lơ hết các bạn gái trong trường đi mừng ko thể tả! hí hí…

    • Tập quân sự mà chui vào Bách Thảo thì tập tành giề, mắt mũi chả lại đảo như rang lạc í . Thế giờ nghỉ có lên núi nùng “rình” không? trẻ con là chúa tò mò 😀

      Tự kiểm điểm thấy mình độ này cũng “cứng”. Nhưng mà với Ổi thì bệnh vưỡn nguyên xi. Mà này, ai cấm nhà cô còm mà cô phải ngậm ngùi. Rõ chán!

      Đọc cái câu viết rốn của em cười chảy nước mắt 😀

  14. Có người bảo rằng mình không “nhẹ dạ”, không “sến” cơ mà “hì hục dưới bếp suốt hai ngày, vẽ đủ món anh thích”…là sao nhỉ…là sao nhỉ?…khà..khà…(^___^)

  15. Cơ mà đỡ hơn, tự thấy mình cũng “cứng rắn” hơn nhiều rồi đấy 😀

  16. nè nè, ngày xưa bố Be, mẹ Be túm được nhau ở Mai Lĩnh đó nhá. mà 2 trường khác nhau nên bây giờ thỉnh thoảng lại thấy phải cảm ơn ban giám hiệu 2 trường sao lại nhét chúng nó chung vào 1 giọ cơ chứ. hehehe

  17. Á à, hoá ra là tổ con chuồn chuồn ở đây!
    Thế thì với nhà Be, Mai Lĩnh là chốn bồng lai rồi 😀
    Mẹ Be đã thực hiện kế hoạch 5 năm lần hai chưa?

  18. Chị ơi, “anh bộ đội” về phép lần 2 chưa, sao chưa nghe “mẹ anh bộ đội” báo cáo tình hình gì hết à…(^___^)

  19. Anh bộ đội tuần rồi cũng được về em ạ. Chị cũng đang phân vân về một entry nữa hay thôi…
    Báo cáo sơ với cô H là Mẩu sút mất 3kg tuần vừa rồi, đen, rôm đầy lưng. Bữa đầu về nhà ăn cứ tủm tỉm: “xúc động quá, bữa cơm gia đình xúc động quá!” 😀

    • Phì cười! Vì là nghe chị tường thuật câu cuối. Hồi xưa chắc là chàng ta hiếm khi phát biểu như vậy chị há! Đừng phân vân chị ơi, viết tường thuật cho bọn em đọc cho vui, không khí gia đình ấm áp – coi như là “chia lửa” cho mọi người thoai mà…khà..khà…(^___^)

  20. Mark cũng học quốc phòng cách đây…..gần 1 tháng, lên tuốc bình dương để học, khu đó nổi tiếng là thiếu an ninh vì xung quanh 1, 2 cây số ko có 1 bóng người toàn là cây cối, dầm mưa dãi nắng chịu hết 4 tuần, cơm thì như cơm tù vậy, giờ nhớ lại vẫn còn sợ (hên là em đậu cả 4 học phần ko thì tháng 8 năm sau quay lại tiếp :-))

  21. Oài thế thì như đi bộ đội thật rồi còn gì. Nghe Mark kể thấy khiếp. May mà chỗ mẩu vẫn còn đàng hoàng lắm vì họ thuê lại trường thể dục thể thao. Con trai còn đỡ, con gái mà phải ở thế thì bố mẹ nào cũng lo

  22. chỗ em học là mới xây, nó ở trên cao, nên sáng sớm và chiều tối thì lạnh còn từ 8-17g thì nắng gay gắt. Mà nắng còn đỡ hơn mưa, vì trên đó gió to lắm mưa 1 bữa mà có 3,4 người bị thương 😦 . Ở nội trú trong đó 12 người/phòng, nhưng em đi về nên ko biết sống trong đó như thế nào ;-). Trước khi vô học em đã được dặn kỹ là khu đó tối mất an ninh lắm, nhiều vụ cướp giựt mà còn mấy vụ chết người do rơi xuống hồ đá nữa nên lúc mới vô em thấy hơi lo, được cái học 4 tuần thì nhớ mặt gần hết khoa.

    P/S:2 tấm hình chụp cái hồ đá nổi tiếng ^o^


  23. Chỗ Mark không bắt buộc phải ở lại qua đêm à?. Thông thường họ bắt tập trung không cho về vì đêm còn đi gác mà. Nghe Mark kể cũng sợ thật 😦

  24. chỗ em cũng bắt ở lại, có điều em xin về, mà cũng nhiều bạn xin về lắm ạ, ngày nào về cũng rồng rắn kéo nhau đi, có mấy bữa tụi em bị bắt ở lại duyệt binh đến 5g, nhiều người còn leo rào trốn ra nữa (Mark thì ngoan ngoãn hơn, duyệt binh xong mới về 🙂 ) Nghe mấy bạn ở lại nói cũng vui lắm, tối nào cũng bày trò, có tối còn có 1 bạn lén chế thuốc nổ nữa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: